
Tâm Niệm Em Đã Lâu
Giới thiệu truyện
Tên truyện: 肖想你许久
Tác giả: 九兜星 (Cửu Đâu Tinh)
Chỉnh sửa bởi: Shmily
Số chương: 87 chương (68 chương chính văn + 19 chương ngoại truyện)
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Song xử, Song hướng yêu thầm
Nhân vật chính: Đường Kỳ Thâm, Thời Lạc
VĂN ÁN
“Trúc mã văn nhã bại hoại có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ Vs Tiểu thanh mai được nuông chiều đến mềm mại.”
#Song hướng yêu thầm
Tất cả mọi người tại Tam Trung đều biết đến hội trưởng hội học sinh Đường Kỳ Thâm - người lãnh đạo kiêu ngạo, tự phụ và lạnh lùng, khó gần gũi.
Cho đến khi một tin tức chấn động xuất hiện trên diễn đàn của trường. Bên cạnh chỗ ngồi của hội trưởng, được mọi người biết đến với biệt danh “người sống chớ tới gần”, bỗng dưng có sự xuất hiện của một cô gái nhỏ xinh đẹp, dễ thương, đáng yêu.
Cô gái nhỏ này thường xuyên ríu rít bên cạnh, mỗi khi không biết làm bài tập, lại đẩy hết sang trước mặt anh, sau đó lại nằm ra bàn mà ngủ như không màng đến ai. Mọi người không kiềm chế nổi sự châm chọc: “Em gái ngu ngốc này ở đâu ra vậy, quả thực là chán sống rồi mà!”
Bạn bè của cả hai lại cảm thán: “Ôi, ai chán sống cơ? Đường Kỳ Thâm chăm em ấy như chăm con gái đó nhé!”
“Không không không, chính xác là con dâu nuôi từ bé mới đúng!” Thời Lạc mặc ngoài ra vẻ xấu hổ, giận dữ, nhưng bên trong lại dám âm thầm bày tỏ tình cảm của mình với anh. Cuối cùng, những gì cô nhận được chỉ là một câu từ chối nhẹ nhàng.
Cô gái với đôi mắt đỏ hoe, tủi thân bỏ lại một câu: “Có phải trưởng thành rồi là em không được ăn vạ anh nữa đúng không?” Sau đó, cô thu hồi tình cảm, trở nên xa cách với anh.
Thời gian trôi qua, bạn học phát hiện rằng hội trưởng luôn chăm chú làm bài nay lại thất thần, như lạc vào cõi mơ. Khuôn mặt anh cũng trở nên trầm tư, nặng nề hơn. Vào buổi tối hôm đó, khi tan học, ở góc ngoài cổng trường, nhóm côn đồ chặn đường Thời Lạc và nói: “Đi với anh trai đi nào, đừng nghĩ tới tên Đường Kỳ Thâm đó nữa, không có kết quả đâu.”
“Hoa khôi thì làm sao chứ? Còn không phải là bị chơi chán rồi thì tùy tiện ném đi sao.” Thiếu niên với dáng vẻ bình tĩnh, bỗng chốc mất đi lý trí, điên cuồng gắt lên, mạch máu nổi lên cánh tay: “Không muốn chết thì cút mau!”
Sau đó, anh ôm lấy Thời Lạc vào lòng, giọng nói khàn khàn, van xin: “Đừng sợ, về nhà với anh có được không…” Không ai hay biết rằng, đêm đó, anh hôn lên đôi mắt đẫm lệ của cô, nặng nề thốt lên: “Trưởng thành rồi, cũng chỉ có thể ăn vạ anh.”
Đoạn kịch nhỏ:
Kỳ nghỉ, trong phòng khách của biệt thự nhà họ Đường, Thời Lạc mặc áo ngủ hồng nhạt, đôi tay bé xinh ôm lấy cổ anh, “Muốn ăn!”
Người đàn ông cong môi cười, nhẹ nhàng cài lại cúc áo bị lỏng cho cô, lần lượt đưa đồ ăn cho cô từng chút một. Cô ăn đến nỗi miệng dính đầy bơ, trông như một chú mèo nhỏ.
Nhưng chú mèo nhỏ này lại vô cùng thích làm nũng, tay chân quấn lấy anh, mỉm cười: “Hôn hôn em…” Thật không may, bị bạn học đến nhà tìm anh trả tài liệu thấy được, đã vội vàng chạy trốn.
Thời Lạc xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng, tay che mặt lại.
Anh khàn giọng hỏi: “Còn muốn hôn nữa không?”
Cô mèo nhỏ trong lòng lắc đầu như điên. Anh thở dài nặng nề: “Không thể.” Và rồi, bàn tay lớn của anh nhẹ nhàng nâng cằm cô, cúi xuống hôn thật sâu.
Đêm đó, diễn đàn trường học lại bùng nổ: #Xin thưa, là bạn cùng lớp, tôi đính chính rằng mình tận mắt nhìn thấy hội trưởng đại nhân ăn đồ ăn thừa của em ấy đó##Hôm giao lưu, hội trưởng gọi cô ấy là tổ tông nhỏ, nghe lời một chút##Tôi có một đứa bạn nói nó có ảnh chụp hôn môi của hội trưởng nha!!#
1. Cao lãnh nhất thời, theo đuổi vợ tới hết đời
2. Song mối tình đầu, song hướng yêu thầm, ngọt sủng không ngược
Tag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.