
Tà Vương Tuyệt Sủng Chính Phi Độc Địa
Giới thiệu truyện
Độ dài: 140 chương (hơn 2000~ trang word)
Editor: Tuyết Ảnh Nhi, Yến Nhi, Tiểu Liên, meoluoivip96, Tử Ngân
Beta: Nguyệt Nha, Thần Vương Tiên Trang, Tuyết Ảnh Nhi0052
Poster: Tuyết Ảnh Nhi)
Lịch post: 2-4 chương/tuần
Giới thiệu: “Thái tử điện hạ, hôm nay không phải ngươi hủy hôn, mà là ta hủy hôn. Ta Hoa Kinh Vũ không lấy thứ chồng cặn bã, không lấy thứ lợn giống nam, phải gả thì gả cho nam nhân sủng ta đến tận trời thương yêu ta đến tận đất, cả đời chỉ thú một thê tử.”
Một đạo thánh chỉ được đưa đến trước mặt Thái tử, sắc mặt của Thái tử lập tức biến đổi, khiến cho tân khách trong sảnh đường cũng cảm thấy ngột ngạt. Nàng, một bậc thầy chế độc kim bài của tổ chức Quỷ Quái, bất ngờ xuyên không trở thành Thái tử phi đáng thương, không được yêu thương từ cha, cũng không nhận được tình cảm từ muội muội, liên tục bị hành hạ. Khi bị mắng, nàng không ngần ngại phản kích. Bị đánh, nàng quyết không để yên. Khi bị tính kế, nàng liền đáp trả một cách mạnh mẽ gấp trăm ngàn lần. Hơn nữa, những kẻ nam nữ cặn bã từng người một đến tìm nàng để gây rối, đừng trách nàng trở nên máu lạnh và tàn nhẫn, khiến cho kẻ thù phải trả giá đắt.
Hắn, Tà Vương của một đế quốc nổi tiếng, tên tuổi vang danh, cũng là người chưa từng để mắt đến vật gì, nhưng giờ đây lại mạnh mẽ và ngang tàn quấn lấy nàng, đôi mắt sáng ngời, gương mặt tà mị: “Ta sủng nàng đến tận trời, thương yêu nàng đến tận đất, muốn hay không?”
Đối thoại phấn khích 1:
“Vũ Nhi, lần này ta thật sự thành tâm thành ý cầu hôn với nàng, thú nàng làm Đông Cung Thái tử phi của ta, Hoàng hậu nương nương tương lai của Yến Vân quốc.”
“Cây không có vỏ ắt phải chết không thể nghi ngờ, người thiên hạ vô địch không biết xấu hổ, da mặt của Thái tử điện hạ có thể nói là như thế.”
“Vũ Nhi, ta sai rồi, nàng tha thứ cho Bổn cung một lần đi.”
“Ta thấy khuôn mặt này của ngươi liền muốn phế ngươi, càng khỏi phải nói đến cái tên phá thuyền nhà ngươi, cút!”
Đối thoại phấn khích 2:
“Bắc U Vương điện hạ, người không phải nói mình không thích nữ tử sao?” Nữ tử hổn hển hừ lạnh.
“Không phải ta nói, là nàng nói.”
“Vậy người nói cái gì nan ngôn chi ẩn*, nói cái gì mà kêu ta giúp người trị, thì ra là chiếm tiện nghi của ta ăn đậu hũ của ta.”
*Việc khó nói.
“Có vẻ như bổn vương là người chịu thiệt hơn, nàng ăn đậu hũ của ta nhiều hơn so với ta ăn đậu hũ của nàng.” Nam tử tuấn mỹ khí phách với vẻ mặt đầy ủy khuất.
“Ý là Vương gia người chịu thiệt rồi?” Nữ tử híp mắt lại, mở miệng âm hiểm.
“Không chịu thiệt, chỉ cần nàng đối với ta phụ trách là được.”
“Dựa vào cái gì muốn ta phụ trách?”
“Bổn vương phụ trách cũng được, ta sủng nàng, ta thương yêu nàng, được chứ?”