
Tà Vương Triền Ái, Bách Biến Độc Phi
Giới thiệu truyện
HOÀN QUYỂN 1
Tác giả: Khâm Cách Cách
Thể loại: Xuyên không, làm giàu, cường cường, 1v1
Editor & beta: Lạc Tâm Nương Team
Văn án:
Nàng đã chờ đợi suốt 15 năm với lòng kiên nhẫn để nhận kẻ thù làm bố, chỉ mong một ngày có thể tự tay kết thúc cuộc đời của kẻ đã khiến gia đình nàng tan vỡ. Nàng đã làm được điều đó, dù có phải đánh đổi tính mạng cũng không khiến nàng hối tiếc.
Từng giọt máu của kẻ khác dính trên người nàng, vì thế nàng chưa bao giờ dám mơ tưởng đến việc có được một chỗ đứng trên thiên đường… Nhưng thật bất ngờ, nàng lại xuyên không!
Xuyên không cũng không sao, điều này chứng tỏ nàng có phúc phần, ông trời không bỏ rơi nàng. Trong thâm tâm, nàng không ngừng cảm ơn số phận đã cho nàng cơ hội tái sinh…
Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ làm xáo trộn lịch sử; cứ sống thanh thản mà không hay biết về thế giới mới. Nhưng… tại sao nàng lại xuyên vào một kỹ viện?
Nàng không thấy lo lắng, chỉ là một kỹ viện mà thôi! Trong những câu chuyện xuyên không, nhân vật chính nào mà không được ban cho hào quang và số phận hanh thông? Với thân phận sát thủ “Ám điệp” của mình, sao nàng lại phải sợ hãi một nơi như thế này…?
Tuy nhiên, thực tế lại phơi bày một điều không thể nhịn được! Ai nói rằng con cờ lại không thể tự định đoạt số phận của mình? Nếu đã chọc tức nàng, nàng sẽ hóa thân thành dao kéo, để người khác thành thịt cá, xem ai mới là kẻ chiến thắng cuối cùng!
Nàng không phải là người vô dụng, dù không thể phô trương sức mạnh, nhưng không vì thế mà ngăn cản nàng sống theo ý mình. Với những âm mưu kỳ bí, nàng hoàn toàn tự tin không kém cạnh ai.
Những thủ đoạn thâm độc sẽ không thoát khỏi tay nàng. Trong những cuộc giằng co, nàng còn không sợ hãi, mà chỉ biết tiếp tục chiến đấu.
Nàng thúc đẩy những người tài giỏi, từng bước xây dựng thế lực. Thiết lập tửu lâu, mở kỹ viện, xây dựng sòng bài, khai thác mỏ than – tất cả chỉ để có được tài sản khổng lồ. Cuối cùng, nàng còn vô tình nhận được danh hiệu quận chúa, và không ngờ lại được đề cử làm Võ lâm minh chủ.
Bao quanh nàng không thiếu gì mỹ nam, từ thâm tình, lạnh lùng đến ôn nhu, ai cũng đều mê hoặc. Hắn, hắn ta, hắn ta nữa, ai mới xứng với nàng? Nàng từng nghĩ rằng sẽ nắm tay nhau đến bạc đầu.
Tuy nhiên, ông trời lại trêu đùa nàng, chắc là chẳng có gì khác để làm? Nàng đã trải qua quá nhiều lần xuyên đi xuyên lại, thật mệt mỏi! Tóm lại, đây là một câu chuyện xuyên không rồi lại phản xuyên không.
Trích đoạn hay:
“Một cái chớp mắt ta cũng không cho người khác, nhưng chỉ có nàng làm ta yêu sâu sắc.” Nam nhân quyến rũ như anh túc ôm chặt nàng trong ngực, hơi thở ấm áp lượn lờ, lời nói vô cùng bá đạo, lại hàm chứa sự chân thành cùng ôn nhu: “Nhớ ngươi, cho nên ngươi cũng nhớ ta, ta là ai, trong lòng ngươi rõ nhất.”
Hắn đáp: “Tiêu Dao Vương.” Hành sự phóng đãng không biết kiềm chế, ai cũng biết hắn vô cùng phong lưu, trong phủ có rất nhiều mỹ nhân, thật ra chỉ để trang trí, trong mắt hắn chỉ thâm tình với nàng.
Mắt phượng híp lại, tràn đầy nhu tình, nắm lấy tay nàng, kiên định mà thâm tình: “Nguyện một đời một lòng, đến già cũng không chia ly. Dù là hoàng tuyền ta cũng sẽ bầu bạn bên nàng, vĩnh viễn không chia lìa!”
Hắn là một lão đại, nhiều năm lãnh khốc khiến ai cũng cảm giác lạnh lẽo. Nhưng khi gặp nàng lại trở nên khác biệt, sự kiềm chế hơn hai mươi năm phút chốc sụp đổ, chỉ cần nàng cười, hắn không thể nào khống chế được bản thân.
Nhìn thấy tay nữ tử ấy nhuốm đỏ, hắn đau lòng, đây là nữ nhân hắn luôn xem như bảo bối mà sủng, vậy mà dưới mí mắt hắn lại có người làm nàng bị thương, còn luôn miệng nói có thể bảo hộ hắn. Hắn cần nữ nhân bảo hộ sao?
Nghe câu ấy, cảm giác ngũ vị tạp trần, có chút chua xót cùng cảm động, mang theo chút ngọt ngào, sự tức giận phút chốc tiêu tán đi.
“Đau,” hắn cũng không thể không mắng nàng, nhìn nàng nhe răng nhếch miệng trông bộ dáng dở khóc dở cười, lẩm bẩm một tiếng: “Nữ nhân ngốc!”
Với hắn, nữ nhân chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí có thể nhận thức là không nhiều. Hàng năm chơi trò quyến luyến bụi hoa, nhưng chưa hề chạm vào ai. Cho đến khi gặp nàng, lỳ lợm giảo hoạt, giả trư ăn thịt hổ, nịnh nọt ân cần, dùng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ vì để nàng cười.
Hắn không còn cợt nhả như mọi khi, ánh mắt sắc bén lạnh buốt, toát ra khí chất vương giả, đây mới tướng mạo vốn có của hắn.
“Mặc kệ tâm nàng không có ta, ta luôn ở phía sau nàng, không rời không bỏ, vì nàng mà che mưa chắn gió. Bất kỳ ai có can đảm đả thương nàng, ta sẽ sàn bằng cả thiên hạ!”
Tóm tắt vô dụng, mời cả nhà xem chính văn.