
Tà Vương Phúc Hắc Sủng Cuồng Phi
Giới thiệu truyện
Dạ Sát, Hắc Ám Chi Vương, vốn nổi tiếng với tính cách cuồng vọng, bá đạo và một trái tim lạnh lùng, đã không ngờ rằng khi xuyên không, nàng lại biến thành một tiểu thư vô dụng, háo sắc của phủ tướng quân. Trong cuộc sống mới, nàng phải đối mặt với sự ác độc từ tỷ tỷ và âm mưu của đại nương muốn gả nàng cho một kẻ ngốc. Trong lần sống lại này, nàng lại gặp đôi mắt hồn nhiên, ngu ngơ của một người đàn ông đặc biệt.
Người ấy, là Vương gia si ngốc của vương triều Thiên Thần, nhưng sự ngu dại chỉ là một lớp mặt nạ. Chân chính của hắn lại là một kẻ thị huyết lạnh lùng, cuồng vọng không ai sánh bằng và chỉ dành riêng tình cảm độc sủng cho một mình nàng. Mỗi khi nàng muốn báo thù, hắn lập tức chiếm lĩnh mọi nơi; khi nàng có ý định chỉnh lý Thái tử, hắn sẽ bao vây mọi con đường sống của vị thái tử đó.
Vì hắn, hai tay nàng dính đầy máu tươi; vì hắn, nàng bất chấp mọi ranh giới, sát phạt kẻ thù; vì hắn, nàng sẵn sàng từ bỏ sức mạnh vốn có để trở nên yếu mềm; vì hắn, nàng cam tâm tình nguyện biến thành ác ma, cùng hắn chinh phục thiên hạ.
Người đàn ông si ngốc ấy cũng sẵn sàng hy sinh tất cả vì nàng. Hắn không cần vương triều, không cần sinh mạng; chỉ cần cho nàng, hắn sẽ buông bỏ mọi thù hận, dù là những ân oán sâu sắc. Hành trình của họ là một chuyện tình đầy sủng ái, nơi nữ cường, nam cường đều mạnh mẽ, xen lẫn những khoảnh khắc hài hước, mưu mô, và tình cảm dồn nén, mang lại một cuộc chiến không có sự phản bội.
Đoạn ngắn đặc sắc một:
“Nương tử, bọn họ khi dễ ta.” Mỗ nam lộ ra vẻ mặt ủy khuất, hốc mắt rưng rưng, vô tội nhìn mỗ nữ.
“Cái gì, là ai khi dễ ngươi, lão nương báo thù cho ngươi.” Mỗ nữ tức giận nói, tốt lắm, ngay cả nam nhân của nàng cũng dám khi dễ, muốn chết.
Mà lúc này, nguyên bản ủy khuất trong mắt người nam nhân nhanh chóng hiện lên một tia sáng thoáng qua, muốn đoạt nữ nhân cùng Bổn vương, các ngươi vẫn còn non.
Đoạn ngắn đặc sắc hai:
“Nương tử, tại sao ta cảm thấy toàn thân mình khô nóng.” Mỗ nam nhân cực kì vô tội nói, hai mắt nhìn chằm chằm vào cổ áo mỗ nữ.
Trên trán mỗ nữ đầy hắc tuyến, có chút xấu hổ nói: “Tiểu Hiên Hiên, đây là ngươi bị cảm mạo phát sốt, phải hạ hỏa.”
“Phải hạ hỏa, như thế nào mới có thể hạ hỏa được?” Người nào đó tiếp tục phát huy tinh thần không ngại học hỏi kẻ dưới của mình.
Khóe miệng mỗ nữ run rẩy, quả nhiên chỉ cần một lời nói dối thì sẽ có nhiều lời nói dối khác kéo tới: “Tiểu Hiên Hiên, ngoan, đi lắm nước lạnh thì sẽ không còn nóng nữa.”
Trong lòng người nam nhân nào đó vô cùng tức giận, nữ nhân đáng chết, cư nhiên kêu hắn đi tắm nước lạnh.
Đoạn ngắn đặc sắc ba:
“Chủ nhân, Vương phi ở Yên Vũ các bán đấu giá Thái tử.” Thị vệ nào đó hoảng hốt chạy tới.
“Phái người đi bảo vệ hiện trường, ai dám ngăn cản Vương phi bán đấu giá Thái tử, giết không tha.” Mỗ nam cuồng vọng nói, cho dù nữ nhân của hắn muốn đầu Hoàng đế, hắn cũng sẽ bảo vệ tới cùng.
Trích lời kinh điển:
Nam sủng nữ:
“Chủ nhân, trên yến hội, những người kia đều nhìn chằm chằm vào Vương phi.”
“Chứng thực tên, tất cả đều thiến cho ta.”
“Chủ nhân, hôm nay Vương phi đi uống trà chiều cùng trang chủ Minh Nguyệt sơn trang ở Tụ Hiền các.”
“Đi nói cho Vương phi, Bổn vương bị người đánh.” Người nào đó vừa nghe xong, vội vàng chạy về Vương phủ.
“Chủ nhân, Yến Vũ các đối diện cướp đoạt việc làm ăn của chúng ta.”
“Cái gì, dám âm thầm cướp đoạt cửa làm ăn của ta, muốn chết đúng không, nói một chút xem, chủ nhân của Yên Vũ các là ai.”
“Hồi chủ nhân, là Vương phi.”
“Hả, vậy thì để cho Vạn Hoa lâu đóng cửa không buôn bán nữa, đừng đoạt việc làm ăn của Vương phi.”
“Chủ nhân, không tốt, Vương phi lấy hết bạc của Vương phủ đem đi rồi.”
“Không có việc gì, đi nói với Vương phi, của Bổn vương chính là của nàng, không cần khách khí, tùy tiện lấy.”
Vị hộ vệ nào đó rối như tơ vò. Hắn rốt cuộc đã biết vì sao người đời luôn nói tình yêu khiến cho người ta trở thành tên ngốc, quả thực không phải ngốc bình thường.
Nữ sủng nam:
“Nương tử, ta sợ bóng tối, ngươi ngủ cùng ta.”
“Được.”
“Nương tử, quản gia nói, chỉ cần động phòng thì ngươi sẽ không thể rời khỏi ta rồi. Chúng ta tới động phòng có được hay không?”
“Được.”
“Nương tử, bọn hắn nói ta là kẻ ngu ngốc, không xứng với ngươi.”
“Ai nói, lão nương giết hắn.”