
Ta Thấy Mỹ Nhân Như Danh Tướng
Giới thiệu truyện
Thể loại: Song trọng sinh, Chủ công, Mỹ công, Cường cường, Cung đình hầu tước, 1v1, HE
Edit: darkAmanecer / Wordpress
Convert: Lucky Clover (wikidich)
Mục lục: 104 chương
CP: Từ Ưng Bạch x Phó Lăng Nghi
Văn án
Tóm tắt một câu: Mỹ nhân thường bạc mệnh, danh tướng thường yểu mệnh.
Ý chính: Kiên trì với bản tâm.
Trong kiếp trước, Từ Ưng Bạch là một người tốt theo đúng nghĩa. Hắn đã chiến đấu để đánh bại ngoại tộc, xây dựng triều đình, bằng sức lực của một người mà đối mặt với vạn quân. Hắn đau khổ chống chọi chỉ với mong ước ngày nào đó bá tánh sẽ được ấm no, thiên hạ sẽ thái bình. Tuy nhiên, công lao chưa kịp hoàn thành, thì thân phận đã tiêu vong. Hoàng đế Đại Tấn là kẻ ngu xuẩn, nghe theo lời cáo gian, kết hợp với chư hầu để lập mưu bắn chết Từ Ưng Bạch ngay khi hắn vừa qua sông. Hắn bị rơi xuống dòng nước xiết, xác không còn thấy. Trước khoảnh khắc rơi xuống, hắn thấy Phó Lăng Nghi, kẻ mà hắn đã đưa vào chịu đựng vô số tra tấn, đang điên cuồng lao về phía mình và nói: "…Không phải là sợ ta chết rồi không còn ai báo thù nữa chứ?"
Sống lại một đời, Từ Ưng Bạch quyết định từ bỏ nhân từ, không cần làm người tốt nữa, mà còn lựa chọn cả hoàng đế cho riêng mình. Trước khi thực hiện kế hoạch, hắn quyết định chọn cho mình một thanh đao. Không ngờ, khi vừa đến cửa ngục, hắn đã gặp Phó Lăng Nghi, kẻ mà kiếp trước mình vừa khinh thường vừa bị hắn hận thù đến nghiến răng, đang nhìn hắn bằng ánh mắt như sói nhìn mồi, và trầm giọng nói: "Ngươi đến tìm ta sao?" "Không cần nhiều lời, ta đi theo ngươi?" Từ Ưng Bạch: "…?" Có phải thanh đao này đã bị tráo đổi rồi không?
- -----------
Đến kiếp trước, khi Từ Ưng Bạch chết, Phó Lăng Nghi đã phát điên. Y tìm kiếm khắp khu vực ven sông suốt ba tháng nhưng chẳng tìm thấy đến một mảnh vải của Từ Ưng Bạch. Ba năm sau, y đã tự làm mù hai mắt, cải trang thành một cầm sư mù để trà trộn vào Túc Vương phủ, tiêu diệt tất cả kẻ thù rồi tự thiêu. Sống lại một lần nữa, y hứa với Từ Ưng Bạch bằng ngữ điệu ôn nhu nhưng đầy nguy hiểm: "Ta sẽ nghe lời." "Từ xưa mỹ nhân như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu."