
Sủng Vật Của Tuyết Nhi
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đoản văn, thú nhân, SỦNG, SỦNG, SỦNG. Vào đúng đêm trung thu, khi ánh trăng tròn tỏa sáng, không khí bao trùm đỉnh núi Bình Sơn đầy bí ẩn, như thể mọi thứ đều đang chờ đợi sự xuất hiện của một điều gì đặc biệt. Các linh hồn tinh vật hội tụ xung quanh đỉnh núi, lúc này Tuyết Nhi còn nhỏ, nắm chặt tay tỷ tỷ, ánh mắt dõi theo đầy phấn khởi.
“Tỷ tỷ, theo tỷ thì lần này thần thú nào ra đời? Là Kỳ Lân, Phượng Hoàng hay là Hồ Ly a!” Vừa dứt lời, nàng bật cười khanh khách, khiến những người xung quanh không khỏi nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
Hạ Linh khẽ nắm chặt tay em: “Nhóc yên lặng nào, tất cả mọi người đều đang tập trung...”
Hạ Tuyết Nhi thì thầm: “Sao mọi người lại ra đây? đúng nửa đêm nữa chứ, em đang rất buồn ngủ...”
“Đồ ngốc, tộc tinh linh của chúng ta vốn yếu ớt, nên vào ngày thần thú xuất hiện, mọi người đều có mặt ở đây. Im lặng một chút,” Hạ Linh tiếp tục, “Mọi người chưa có thần thú đều tập trung ở đây, nếu thần thú ra đời chọn trúng ai thì người đó coi như may mắn. Có những người dù đã già mà vẫn chưa được ban phúc lành kìa...”
Khi ánh trăng lên cao nhất và sức mạnh của tinh hoa nhật nguyệt dâng trào, một đạo hỏa quang rực rỡ xuất hiện, ánh sáng ngày càng chói lọi. Đồng thời, Hạ Tuyết Nhi cảm thấy bản thân mình cũng sáng lên, trôi lơ lửng giữa không trung...
Hạ Linh ngạc nhiên, còn một số người tỏ ra chán chường: “Hết rồi, hết rồi... Sao lại có thể chọn một đứa trẻ bé như thế chứ...”
Sau đó, ánh hào quang dần lắng xuống, để lộ một sinh vật nhỏ bé với đôi mắt màu tím nhạt và bộ lông trắng muốt, xù xù. Nó lắc lư đầu như đang ngái ngủ, liếc Tuyết Nhi một cái rồi nhắm mắt, quay lại ngủ tiếp...
“A,...” Tuyết Nhi ôm lấy nó trong lòng, lớp lông của nó mềm mại và dễ chịu. Dù nó không chú ý đến nàng, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của nàng. “Tỷ tỷ, tỷ nói xem nó là con gì???”
Hạ Linh vẫn còn bàng hoàng, không hiểu sao muội muội của mình lại may mắn như vậy, có lẽ con vật nhỏ này rất mạnh mẽ. Tuyết Nhi vừa cười ha hả vừa vuốt ve đầu sinh vật nhỏ: “Nó là của em...”