
Sững Sờ Và Run Rẩy
Giới thiệu truyện
Sững sờ và run rẩy là tác phẩm nổi bật nhất của Amélie Nothomb, một tên tuổi không thể thiếu trong danh sách các tác giả best-seller tại Pháp hàng năm. Cuốn sách đã giành Giải thưởng Lớn của Viện Hàn lâm Pháp cho loại tiểu thuyết, thu hút độc giả qua văn phong lãng mạn, độc đáo và hài hước tinh tế. Trong Sững sờ và run rẩy, Amélie Nothomb khám phá sự khác biệt giữa hai nền văn hóa Đông và Tây thông qua một phong cách viết đặc trưng. Nothomb là nhân vật chính, kể về trải nghiệm làm việc tại một công ty Nhật Bản. Cô đối mặt với hàng loạt nghi thức công ty kỳ lạ và những tình huống hài hước phát sinh từ sự khác biệt văn hóa, khiến cô từ một phiên dịch viên với ước mơ thành công cuối cùng lại trở thành bà “Nước Tiểu” dọn nhà vệ sinh.
Có thể coi Sững sờ và run rẩy là liều thuốc lành cho tâm hồn đầy phiền muộn của độc giả. Sự hài hước trong hoàn cảnh éo le cùng lối kể chuyện giản dị nhưng đầy bất ngờ đã giúp cuốn sách thu hút vượt bậc sự yêu mến từ độc giả. Hơn 500.000 bản sách đã được bán ra, khiến nó trở thành tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất trong cộng đồng những người yêu thích đọc sách, không ngừng mong chờ những tác phẩm mới từ Amélie Nothomb hàng năm. Khi đọc, độc giả sẽ gặp cảnh mở đầu sống động:
“… Một buổi sáng, ông Saito báo cho tôi biết ngài phó chủ tịch sẽ tiếp một phái đoàn quan trọng của một công ty bạn văn phòng của ông: - Cà phê cho hai mươi người. Tôi bước vào phòng của ông Omochi với một cái khay lớn và tôi thực hiện công việc trên cả mức hoàn hảo: tôi phục vụ mỗi tách cà phê với một vẻ kính cẩn nhún nhường, lặp lại đều đều những câu giao tiếp tinh tế nhất, mắt nhìn xuống và người cúi thấp. Giả sử có huân chương trao thưởng cho phong cách phục vụ trà thì chẳng phải trao cho tôi. Mấy giờ sau, phái đoàn ra về. Cái giọng vang như ấm của ông Omochi hét lên: - Ông Saito! Tôi thấy ông Saito đứng bật dậy, mặt tái mét và chạy vào sào huyệt của ông phó Chủ tịch. Những tiếng rú của ông béo phì vang lên sau bức tường. Người ta không hiểu ông ta nói gì, nhưng xem ra không có gì dễ chịu.
Ông Saito quay ra, mặt biến sắc. Tự dưng tôi cảm thấy thương khi nghĩ ông ta chỉ nặng bằng một phần ba kẻ vừa tấn công mình. Vừa lúc đó thì ông ta gọi tôi, giọng tức điên. Tôi đi theo ông tới một phòng làm việc không có ai. Ông ta giận dữ tới mức líu cả lưỡi: - Cô đã khiến cho phái đoàn của công ty bạn hết sức khó xử! Khi mời họ cà phê cô đã cho họ thấy cô nói tiếng Nhật rất chuẩn! - Thì quả thực tôi nói không đến nỗi tồi, thưa ông Saito. - Cô im đi! Cô có quyền gì mà cãi hả? Ông Omochi đang rất tức tối với cô đấy. Cô đã gây ra một không khí tồi tệ trong cuộc họp sáng nay: làm sao các đối tác của chúng tôi cảm thấy tin tưởng được khi có một người da trắng hiểu rõ thứ tiếng của họ hả? Từ nay, cô không được nói tiếng Nhật nữa.”