
Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế
Giới thiệu truyện
Converter: ngocquynh520
Editor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu Thủy
Số chương: 103 chương + 3 ngoại truyện
Trong một xã hội mà phụ thân không coi mình là con gái mà ngược lại, lại lợi dụng chính con gái để đổi lấy lợi ích, nhân vật chính phải trải qua những sự kiện đau thương. Bị bắn trọng thương một cách hèn hạ bởi "phu quân", liệu cái giá cho sự tự do có thực sự quá lớn?
Theo đúng quy luật công bằng của cuộc sống, sau khi thoát khỏi gã nam nhân cặn bã, Thẩm Hành Vu được ông trời ban cho một người đàn ông hoàn hảo. Tuy nhiên, lai lịch của người này lại vô cùng lớn lao. Gã nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, trong khi người mới đến lại chính là Vương chí tôn tối cao của Hoài Nam.
Lời đồn cho rằng hắn có vẻ ngoài tuấn mỹ như thiên thần nhưng lại có lòng dạ độc ác như quỷ dữ. Với gương mặt điển trai, hắn thu hút không ít tiểu thư quý tộc, nhưng một thanh ngự kiếm của hắn đã chém đứt mơ mộng của bao người. Hơn nữa, cũng có tin đồn rằng hắn không màng đến nữ sắc, tính tình khó chịu, không tùy tiện nói cười và không có hậu cung, điều này trở thành lời nói trọng đại trong thiên hạ. Thế nhưng, những lời đồn đó chỉ là những lời rỗng tuếch!
[Đoạn ngắn một, về độc sủng]
“Vương hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ nên có phong phạm của Phượng tôn, phải ân huệ cùng hưởng, như thế Hoài Nam của chúng ta mới có thể hưng thịnh.”
“Quan hệ quân thần cần có nữ nhân trợ giúp, Vương hậu là người hiểu đạo lý như vậy, nhất định hiểu được lời nói của lão phụ.”
“Vương hậu nương nương...”
Trong khi lắng nghe những lời dạy dỗ từ đám quý phu nhân, Thẩm Hành Vu nhướng mày, quay sang nam nhân vừa bước vào điện Ngô Đồng nói: “Thật ồn ào.”
“Bình thường thủ đoạn đối phó với ta đâu hết rồi, hay là nàng không muốn mở miệng, chờ ta trở lại đuổi người?” Mộ Phi Chỉ không ngần ngại thì thầm bên tai nàng trước mặt mọi người.
“Mộ Phi Chỉ, câu nói vừa rồi là của con chàng nói với chàng.” Thẩm Hành Vu khẽ nép vào lòng nam nhân, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên bụng hắn, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh quái.
Khi nghe thấy điều đó, khí thế xung quanh nam nhân lập tức thay đổi. Hắn ôm Thẩm Hành Vu đứng dậy, giọng nói lạnh lùng ra lệnh cho Hắc Ưng ở phía sau: “Cắt toàn bộ lưỡi của các nàng cho ta.”
“...”
“Mỗi nhà lại đưa tới mười cơ thiếp.” Hắn cho rằng nếu bọn họ đã dám làm thì cũng phải nếm thử mùi vị của những kẻ trong hậu viện.
“Vương thượng thứ tội!” Một đám quý phu nhân sợ hãi quỳ gối xuống.
Nam nhân ôm nữ nhân dừng lại, nghĩ một lát, thấy mọi người ở đây có vẻ muốn xoay chuyển tình thế, bỗng nhiên hắn nói: “Cãi nhau quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương hậu và tiểu Vương tử, thôi, chém toàn bộ!”
“....”
[Đoạn ngắn hai, về tình địch]
Trong bối cảnh hai nước giao chiến, nam nhân cặn bã nhìn Thẩm Hành Vu, người mặc chiến bào bên cạnh Hoài Nam Vương, cắn răng nói: “Thẩm Hành Vu, ta còn chưa bỏ ngươi, dựa theo lễ pháp trong thiên hạ, ngươi vẫn là chính phi của Tần Huyền Qua ta.”
Nam nhân bên cạnh lười biếng nhắm cung vào nam nhân cặn bã, tùy tiện nói: “Lễ phép? Vẫn là để ta bắn ngươi một mũi tên, vậy thì trên lễ phép ngươi chính là phu quân đã chết của nàng.”
Thỉnh thoảng, với tình địch, sự thẳng thắn và bạo lực thế này lại là cần thiết.
[Đoạn ngắn ba, về tiểu cầm thú]
Qua sự nỗ lực không ngừng của đại cầm thú phúc hắc, tiểu cầm thú mang vẻ đẹp hào nhoáng ra đời.
“Phụ vương, vì sao người lại hôn nhẹ mẫu thân?” Oa nhi cố gắng bò lên người nam nhân, đưa gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ hỏi.
“Vì sinh tiểu muội muội.” Nam nhân vẫn chăm chú vào tấu chương, đáp lời không đổi sắc.
“A? Phụ vương vì sinh tiểu muội muội mới hôn nhẹ mẫu thân, con đi nói cho mẫu thân biết.” Tiểu oa nhi cười gian, bò khỏi đùi nam nhân, bước chân nhỏ nhắn muốn chạy ra ngoài đại điện.
“Xú tiểu tử, cút về cho ta!!!” Nam nhân bất ngờ nổi giận quát lên.
Truyện này là một cuộc hành trình đầy kịch tính, nơi nam nữ chính đều giữ được sự trong sáng về thể xác và tinh thần.