
Song Tử Tiêu
Giới thiệu truyện
Genres: yaoi (thật đấy, không nói xạo đâu)
Rating: 16+
Beta-reader: Kea (từ chương 3)
Đây là một câu chuyện về hai người sở hữu cây tiêu, không phải là một tác phẩm viết về hai cây tiêu đâu. Bạn có biết, đồ vật cũng có linh hồn của riêng nó! Hai cây tiêu luôn mong mỏi một ngày được đặt cạnh bên nhau. Trong tình yêu, ai mới thật sự là người ích kỷ hơn ai...?
A/N: Đây là một fic cổ trang, nhưng không phải theo kiểu kiếm hiệp. Tôi không giỏi viết về những trận chiến hay những âm mưu chốn giang hồ. Đây là một fic cổ trang, nhưng tôi không có ý định viết theo cách truyền thống của thể loại này. Tôi cảm thấy mình vẫn chưa thật sự vượt trội ở lĩnh vực này ^^ Bạn có thể bỏ qua phần mở đầu, câu chuyện chính thức bắt đầu sau tiêu đề. Tuy nhiên, nếu bạn đọc kỹ, bạn sẽ hiểu lý do để fic này ra đời (khoảng cuối của phần màu xanh dương đó). Tôi xin lỗi tất cả những ai đã đọc qua một số đoạn trong fic này và sẽ tiếp tục đọc, vì cho đến bây giờ tôi vẫn chưa quyết định được kết thúc sẽ là happy ending hay sad ending. Còn tragedy thì chắc chắn không có đâu, tôi đã chán ngấy cái chết trong chuyện rồi (nếu chết được gọi là tragedy). Cảm ơn sis Pansy vì đã vẽ pé uke và pé seme cho em, kiss sis n cái *chớp chớp mắt* sis còn nhớ gì không sis?
Prologue: Nhỏ bạn thân của tôi vô tình mua được hai cây tiêu thủy tinh giống hệt nhau, được trang trí bằng những hoa văn tinh tế. Vào ngày sinh nhật, nhỏ tặng tôi một cây và giữ lại một cây cho mình. Tôi cũng không biết cây tiêu có phát ra âm thanh hay không, vì tôi chưa dám thử. Thủy tinh vốn rất mong manh và dễ vỡ.
Hôm nọ, khi tôi đem chúng ra xem, đang lúc ngắm nghía thì nhỏ bạn đến. Tôi đặt cây tiêu lên bàn rồi chạy ra mở cửa. Khi quay lại, tôi chợt ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt. Ánh hoàng hôn màu tím lọt qua cửa sổ, phản chiếu trên thủy tinh lấp lánh, khiến lòng người bỗng dưng thấy xuyến xao, một chút buồn…
“Trên đời này có cây tiêu nào màu tím thật không nhỉ?” – nhỏ bạn cũng đang ngỡ ngàng nhìn khung cảnh ấy. Đương nhiên nhỏ đang thắc mắc về một loại chất liệu tự nhiên nào đấy màu tím đích thực, không phải nhựa tổng hợp hay sơn quét lên.
Một dòng cảm xúc chợt lóe lên trong đầu, tôi mỉm cười quay lại hỏi nhỏ: “Muốn nghe câu chuyện về song tử tiêu không?”
“Có tử tiêu thật à?”
“Trên đời này không gì là không thể!”
Bạn đã đọc “Huyền cầm” chưa? Nếu chưa thì cũng không sao cả, hãy đón nhận fic này như một câu chuyện hoàn toàn mới, bởi lẽ bối cảnh của nó không mấy liên quan đến “Huyền cầm.” Còn nếu bạn đã từng đọc, thì đây chính là khởi đầu và cái kết của một chuyện tình duy nhất còn dang dở.
“Bắt đầu nhé? Mi còn nhớ trò ghép hình không? Đầu tiên ta sẽ kể về những mảnh ghép. Nhưng không kể hết đâu, chỉ một vài mảnh đặc biệt thôi. Những mảnh ghép ấy là phần chính để tạo nên một giấc mơ…”
Chuyện giữa hai người như một cơn mơ, họ biến nó thành giấc mơ, và bắt nó phải trở thành mộng. mà giấc mộng thì không được phép trở thành hiện thực. Hai cây tiêu vốn không có số phận song hành, chưa bao giờ được đặt cạnh bên nhau quá một ngày… Hữu duyên vô phận… Câu chuyện về song tử tiêu, và một khúc hòa tấu mãi chẳng thể hoàn thành… Một câu chuyện về màu tím, một ánh mắt, và một giấc mơ… Liệu sẽ có một ngày song tiêu cùng hòa tấu khúc nhạc tình miền núi…?
Song tử tiêu
Màu tím len lỏi trong từng ngõ ngách của ký ức. Màu tím buồn…
Đôi mắt len lỏi trong từng ngỏ ngách của con tim. Đôi mắt buồn…
Màu tím nhuộm giấc mơ. Đôi mắt ám ảnh giấc mơ.
Màu tím đầy đặn nơi đáy mắt. Đôi mắt ngập tràn một màu tím cô đơn.
Sẽ nhạt phai không? Màu tím trong mộng?
Sẽ thôi khắc khoải? Đôi mắt trong mơ?