
Sống Lại Những Năm 1986
Giới thiệu truyện
Tên gốc: Trùng sinh trở lại 1986
CV: NCHT - TTV
Edit + Beta: Màn Thầu Mốc
Số chương: 286 + 2PN | Chính văn hoàn.
Giới thiệu: Lý Yến đã trở lại giai đoạn mười tám tuổi của cuộc đời mình. Lần này, cô quyết tâm không tin vào nam giới, tình yêu hay hôn nhân. Những gì mà cô thực sự ước ao lại là tiền tài, tình nghĩa và huyết thống—những thứ được cô trân trọng và xem là giá trị nhất. Cô mong muốn dùng tất cả khả năng của mình để bù đắp cho những tiếc nuối trong quá khứ, với hy vọng biến cuộc đời này thành một hành trình không còn hối tiếc.
Câu chuyện xoay quanh Lý Yến, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, đã phát hiện chồng mình ngoại tình. Sau khi sống lại, cô không còn đề cập đến tình yêu, mà chỉ tập trung vào việc kiếm tiền để xây dựng mối quan hệ tình thân, khuyến khích gia đình cùng nhau phát triển, và hướng tới một cuộc sống thịnh vượng.
Đoạn ngắn thứ nhất: Năm mười một tuổi: Tấm hình của Lặc Tiểu Đông bị xé nát và nằm dưới đất. Dường như cậu ấy vẫn chưa nguôi giận, liền hung hăng giơ chân đạp mạnh thêm hai cái: “Yến Tử đáng chết, Yến Tử thối, ta nhổ lông của ngươi, rút gân của ngươi, uống máu của ngươi, bẻ xương ngươi...” Lý Yến đáp: “...bạn học Lặc Tiểu Đông, hình như người nói chia tay là bạn nha??” Cô có thể chưa nói gì nhưng đã gật đầu đầy hào phóng, chẳng lẽ còn không vừa ý hắn? Tiểu mao hài tử, tính cách thật sự không ngừng thay đổi, thật sự khó hiểu ghê.
Đoạn ngắn thứ hai: La Thiến tỏ ra tiếc nuối, hổn hển nói: “Yến Tử, Quách Lượng là một tên công tử lăng nhăng, cậu cùng với tên đó nhất định sẽ bị tổn thương, có biết không?” Lý Yến, với vẻ điềm tĩnh, khẽ cong môi và nhàn nhạt cười: “Trong lòng mình tự có tính toán, cậu không cần phải lo.” “Hai người đang nói chuyện gì, nói cho tôi nghe một chút??” Lặc Tiểu Đông đi tới với dáng vẻ ưu nhã, ánh mắt hẹp dài chợt lóe lên vẻ lạnh lùng rồi nhanh chóng biến mất. Cậu ngồi xuống đối diện La Thiến, gương mặt tuấn tú mang chút yêu nghiệt nở nụ cười mị hoặc: “La Thiến, Quách Lượng là ai, cậu có thể nói cho tôi biết không?” Sau lưng La Thiến bỗng cảm thấy lạnh lẽo, da đầu tê dại, giọng nói run rẩy: “Siết đại gia, mình chỉ là một tên lâu la thôi, tin tức gì gì đó mình thực sự không biết.” Đuôi mày Lặc Tiểu Đông khẽ nhếch lên, giọng lạnh nhạt: “A, phải không?” Hồi tưởng đến thủ đoạn của hắn, La Thiến liền quỳ xuống: “Mình nhận tội, mình nhận tội còn không được sao, Quách Lượng, Quách Lượng là tiểu bạch kiểm mà Lý Yến nhà cậu vừa mắt đó…” Lý Yến không nhịn được, phun ngụm trà ra ngoài.
Đoạn ngắn thứ ba: Năm ba mươi mốt tuổi. Lặc Tiểu Đông giận dữ đi tới, lớn tiếng chất vấn: “Lý Yến, tôi đối xử tốt với em nhiều năm như vậy, hôm nay em phải cho anh một lời khẳng định chắc chắn, đến cùng thì khi nào em cho tôi một danh phận chính thức??” Lý Yến với vẻ mặt nghiêm nghị trả lời: “A, để cho em nghĩ xem đã, em phải tìm người kia nhận chứng nhận kết hôn trước, sau đó xác định mang thai mới ly hôn, nhanh nhất cũng mất tới nửa năm, anh nhất định sẽ chờ sao??” Lặc Tiểu Đông trở mặt tại chỗ, giận dữ túm chặt bả vai cô hét lên: “Lý Yến, người trong lòng em là anh, là anh, là anh, tại sao phải cùng một tên đàn ông mới gặp mặt hai lần kết hôn, kết hôn, kết hôn…” Lý Yến thở dài: “...Lặc Tiểu Đông, anh khẳng định bản thân không phải là máy nhắc lại hả??”