
Sổ Tay Bạch Liên Hoa Lừa Người
Giới thiệu truyện
Tác giả: Giang Thành Nhị Lang
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Giới thiệu:
Bạch Liên Hoa là gì?
Cụm từ "Bạch liên hoa", hay đôi khi được gọi là "tiểu bạch liên", là một danh từ trong tiếng Hán dịch sang tiếng Việt có nghĩa là Hoa sen trắng - biểu tượng cho sự tinh khiết. Cụm từ Bạch hoa trong tiếng Trung là 白蓮花. Về nghĩa bóng, Bạch liên hoa ám chỉ những cô gái luôn tỏ ra mình trong sáng, ngây thơ và hiền lành, vô tội. Mọi người có thể sử dụng từ "bạch liên hoa" để mô tả một cô gái theo hai cách: để ca ngợi hoặc để mỉa mai. Kiểu ca ngợi hướng đến những cô gái thật sự tử tế, vô hại, và trong sạch, đúng như phẩm tính của hoa sen trắng tinh khôi. Ngược lại, kiểu mỉa mai chỉ những cô gái đạo đức giả, luôn thể hiện bản thân như người vô tội, mềm mại và yếu đuối. Bề ngoài, họ tỏ ra dịu dàng và ngây thơ, nhưng bên trong lại có tâm địa độc ác. Những cô gái này lợi dụng sự trong sáng của mình để hại người khác, nghĩ đến lợi ích của bản thân mà ảnh hưởng đến người khác, trong khi vẫn giữ vững bộ mặt vô tội, tỉnh bơ như thể điều đó là hiển nhiên. Họ thường sử dụng nước mắt như công cụ để chế ngự đàn ông.
Sau khoảng thời gian bên Giang Ngộ, Lâm Linh thấu hiểu rằng anh không hề thích mình. Để làm anh vui và có thể ở bên cạnh anh, Lâm Linh đã học theo hình mẫu Bạch Liên Hoa trong các bộ phim truyền hình, vừa thể hiện mình đáng thương vừa không ngần ngại gây phiền phức để bày tỏ tình cảm của mình với anh.
“Em thật sự đã thích anh từ rất lâu rồi.”
“Trăng dưới nước là trăng trên trời, anh là người trong lòng của em.”
“Em yêu anh.”
Thật tiếc rằng anh vẫn không hề bị cuốn vào trò chơi tình cảm này và luôn giữ khoảng cách với cô. Mối tình này kéo dài được hai năm, bên cạnh Giang Ngộ, hoa đào không hề dứt, và rất ít người biết rằng Lâm Linh chính là bạn gái chính thức của anh. Sau hai năm cố gắng, Lâm Linh đã tự rút ra bài học rằng dưa hái xanh không ngọt. Cô quyết định từ bỏ.
Khi cô đang chuẩn bị tìm cách chia tay một cách nhẹ nhàng nhất mà không làm anh phật lòng, thì đúng lúc bạn gái cũ của anh tự nhiên xuất hiện. Lâm Linh khóc ròng ròng, nhưng vẫn đáng yêu nói: “Em vẫn luôn biết anh hoàn toàn không hề thích em, dù cho em thật sự rất thích anh nhưng em nguyện ý thành toàn cho anh.”
Giang Ngộ im lặng nhìn cô: “Em lại chơi trò gì nữa đây?”
Nước mắt Lâm Linh lại tuôn rơi nhiều hơn, cô chỉ biết lắc đầu im lặng, thể hiện trọn vẹn diễn xuất của một Bạch Liên Hoa cam chịu. Giang Ngộ nhíu chặt mày, ôm cô vào lòng và cẩn thận lau khô nước mắt cho cô: “Em đừng nghịch nữa, tôi cưới em, chịu chưa?”
Nước mắt Lâm Linh ngay lập tức ngừng lại: Cái gì thế?
Đoạn nhỏ:
Bạn tốt của cô bình luận về tình huống này: “Chỉ cần cậu là người thì cậu cũng không được chà đạp bạn trai cậu như thế này được, trái tim của anh ta không đặt trên người cậu thì buông tha cho anh ta đi, điều này đều tốt cho cả hai. Cậu cho rằng cậu là cô bé lọ lem, nhưng thật sự thì cậu chỉ là một nữ phụ pháo hôi mà thôi, là chị của cô bé lọ lem đấy!”
Lâm Linh phản bác: “Cậu nói bậy, rõ ràng Giang Ngộ nói mình là công chúa nhỏ của anh ấy.”