
Sinh Tồn Thời Gian
Giới thiệu truyện
Nhớ về quãng thời gian đã qua, tôi không khỏi cảm thấy không hối hận. Anh đến trong cuộc đời tôi như cơn mưa rào mùa hè, nhẹ nhàng, mát lành, lại mang theo một chút gì đó thân thuộc và tràn đầy cảm xúc. ''Chúng ta không còn trẻ nữa, tất cả đều đã lớn và trưởng thành, không còn những suy nghĩ bồng bột, nông nỗi như trước nữa. Nhưng nếu một ngày nào đó, ta hồi tưởng lại những chuyện đã từng xảy ra dù chỉ là một chút ít thôi, ta bỗng nhận ra có quá nhiều điều đã bỏ dở, quá nhiều điều chưa hoàn thành. Rồi chợt nhớ đến đã từng có một con người nào đó làm ta rung động, nao lòng. Một bóng hình từng là mơ ước, khát vọng và giấc mơ của tuổi trẻ. Khi ấy, ta nhận định đó chính là hồi ức. '' Không phải ai đều có thể bỏ mặc quá khứ để sống hết mình với hiện tại. Có những con người vẫn nguyện sống trong hồi ức tươi đẹp mà họ đã từng có, dù chỉ là dĩ vãng. ''Trong quá khứ, Vương Triều Vân từng gặp một người như thế, anh đã khiến cô lần đầu tiên biết đến tình yêu và khao khát, khiến cô yêu đến mức trở nên hèn mọn. Tình cảm với cái sự nhút nhát của bản thân quá lớn khiến cô không thể nào tiến lên mà cũng chẳng thể lùi, cô đã đơn phương anh. Rồi một ngày, anh có người để yêu thương, quan tâm và chia sẻ. Cô biết nhưng vẫn im lặng chịu đựng, im lặng không phải là từ bỏ mà là để cầu mong yêu thương nhiều hơn. Cô chỉ là Vương Triều Vân, một người bạn mờ mịt không rõ vị trí trong lòng anh. Con người ta vốn biết rằng, trong tình yêu chỉ có hai lựa chọn, hoặc là yêu, hoặc là bạn. Nếu ta chọn làm bạn, thì đồng nghĩa với việc cả đời này vĩnh viễn không thể yêu. Tuổi thiếu thời chóng vánh qua đi. Mỗi người một ngã, một phương hướng khác nhau. Cứ tưởng sẽ chẳng bao giờ gặp lại hoặc giả nếu có gặp cũng chỉ là những người lạ vội vã bước qua. Nhưng cô không thể ngờ lại gặp anh ngay lúc này, trong hoàn cảnh này và tại nơi này. Anh đã không còn là anh nữa, giờ đây anh đã trở thành một người đàn ông thật sự, và cô cũng không còn là cô gái thích cười như trước, thực tế là cả hai đều đã thay đổi, lòng người cũng thật khác. Hai con người ấy dây dưa với nhau, tạo ra những tia hi vọng nhưng cũng mong manh, không vững vàng để rồi sụp đổ trước mắt như đống tro tàn.'' Khi con người gặp được tình yêu, họ thường quên đi mục đích ban đầu. '' _Câu truyện sẽ có một cái kết HE.