
Say Đắm Một Nàng Mèo
Giới thiệu truyện
Thể loại: xuyên không, hài, sủng, HE
Dịch: Kamomochan
Mèo có tình yêu của mèo, người có tình yêu của người, thú có tình yêu của thú, tất cả đều có thể gọi là tuyệt luyến! Thế giới này, liệu còn tồn tại thiên lý nào không?
Tại sao trong khi mọi người có thể xuyên không trở thành mỹ nữ, cô lại bị chuyển hóa thành một chú mèo xấu xí, lại còn là một chú mèo béo tròn ục ịch? Quả thật là một lần trượt chân, ngàn lần hối hận!
Không chỉ dừng lại ở đó, chủ nhân của cô lại là một gã biến thái với những "sở thích đặc biệt". Những ngày tháng 1 ngày làm trò với cô, 2 ngày trêu chọc, 3 ngày hành hạ, 4 ngày bắt nạt... Mặc cho sự hành hạ tàn nhẫn của hắn, cô vẫn kiên cường đương đầu với mọi đau khổ. Nhưng khi bị một con mèo đực quấy rối, hắn lại ngang nhiên đổ lỗi cho cô, nói rằng cô "dụ ong dỗ bướm"! Hứ hứ! Không cách nào biện minh, cô quyết định bỏ nhà ra đi!
Thực ra trong những tháng ngày rong ruổi thành mèo hoang, nỗi nhớ về hắn lại càng ngày càng da diết. Thật khủng khiếp! Hay có lẽ cô đã mắc phải hội chứng thích bị ngược đãi... Đối với muôn loài xung quanh, trong những khoảnh khắc đó, hắn sẽ yêu thích, hoặc lại chán ghét; khoảnh khắc hứng thú ấy chốc lát đã trở thành nỗi ngán ngẩm.
Khỉ đầu chó nhảy điệu Hula? Kền kền mọc lông? Chó chồn ấp trứng? Cú mèo trồng cây chuối? Gấu không đuôi mọc đuôi? Ôi! Tất cả những điều đó đều không vừa ý hắn. Khi hỏi hắn lý do tại sao? Chỉ nhận được lời đáp với bốn từ: "Chưa đủ thú vị!"
Thật không ngờ, "Mèo lười đệ nhất thiên hạ", một món đồ hắn sưu tầm, sau khi chết đi sống lại do sự lười nhác, bỗng chốc lại thay đổi tính tình. Lần gặp gỡ đầu tiên đã khiến hắn lộ ra "bản tính", suýt nữa chết đi sống lại vì quá bất ngờ. Haha! Thật thú vị! Thế nhưng, nó không chỉ lén lút "trộm mèo", mà còn dám kỳ quặc biến mất, khiến hắn càng lúc càng trở nên "bất bình thường".
Giống như khi biết một câu chuyện cảm động, nếu không có người nghe, hẳn chỉ một mình tự lặp lại mãi. Câu chuyện của hắn, thực tế chỉ gói gọn trong ba từ: "Ta yêu nàng". Ba từ ấy, đối tượng mà hắn yêu, lại không phải là người...