
Sâu Lười
Giới thiệu truyện
Tựa gốc: Lại trùng
Thể loại: hiện đại, 1×1, thương chiến, cường cường, lãnh khốc bá đạo công, phúc hắc biếng nhác thụ, thụ thâm tàng bất lộ, HE
Tình trạng: hoàn (chính văn + phiên ngoại)
Editor: Lynzmix
Beta: Shoorin Yumi
Câu chuyện xoay quanh một nhân vật thụ, là một tiểu thuyết gia tài năng nhưng lại có một độ lười đặc biệt. Với mái tóc không gọn gàng và râu không được cạo tỉa, thụ thường chỉ ở lại trong bốn bức tường của mình như một con mễ trùng xó xỉnh. Dù cho có động đất cấp 12, em cũng chẳng thể nhúc nhích nửa mi mắt khi ngủ, gây không ít phiền toái cho cô biểu muội, người đồng hành và đồng thời là biên tập viên của em.
Vào một ngày nọ, trong lúc em đang lim dim thì cô biểu muội quyết định kéo em đến một buổi tiệc giao lưu của một tập đoàn nổi tiếng. Chỉ mới đứng được một lúc, em đã cảm thấy tay chân mình bủn rủn, lảo đảo đi tìm một chiếc ghế. Khi phát hiện chiếc salon mềm mại đặt ở góc phòng, em vui mừng lướt tới mà không hề hay biết bên cạnh có một người đang ngồi và nhìn em với ánh mắt kinh ngạc.
Người đó chính là tổng tài của Kinh Thiên, nổi tiếng trong thương giới với tính cách lãnh đạm và tàn bạo. Đặc biệt, sở thích của anh cũng rất khác người; liệu có phải anh là một âm hồn ninja hay một ám vệ tái sinh không, mà lại ưa thích ẩn mình trong những chỗ tối tăm (thậm chí góc nhà) đến mức salon được kê riêng cho anh cũng phải chọn ở nơi ít ánh sáng và vắng vẻ. Trớ trêu thay, anh lại lọt vào tầm mắt của em.
Hơn nữa, anh còn sở hữu tuyệt chiêu "X-quang quét tâm thuật" (cái tên này do tôi tự đặt), có khả năng nhìn thấu nội tâm người khác. Khi thấy em tiến đến, tưởng em có ý đồ gì, anh định ra tay. Thế nhưng, chiêu thức này đã hoàn toàn không có tác dụng với em. Không phải em quá trong sáng hay bí ẩn, mà vì đôi mắt em... quá nhỏ. Chúng luôn lờ đờ và chỉ như những sợi chỉ, khiến cho tia X của anh dù mạnh mẽ đến đâu cũng khó lòng phát hiện.
Thích thú với việc lần đầu gặp được một người không hề sợ hãi mình, mà lại còn dám tự nhiên ngủ thoải mái trên đùi mình, anh quyết tâm phải có em bằng mọi giá. Em lại lười biếng trong việc từ chối, chỉ gật đầu cái rụp, từ đó bước vào cuộc sống như một mễ trùng thần tiên, ngày ngày chỉ cần nằm trên giường và thay đổi tư thế.
Những động tác nhẹ nhàng, thoải mái của em cũng đủ để khuynh đảo thương giới. Liệu rằng, sau lớp kén tưởng chừng như ngàn năm không nứt vỏ đó, thực sự chỉ là một con sâu lười tầm thường hay không?