
Sau Khi Xuyên Sách Không Nên Nhặt Bậy Mèo
Giới thiệu truyện
Dung Chân xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành một nhân vật quần chúng bình thường, không gì nổi bật, sống trong thế giới của những người khác. Là Đại sư tỷ của một môn phái nhưng tu vi lại không hề cao, nàng không có khả năng thăng cấp và cũng không quá bi quan với số phận của mình. Mặc dù vậy, nàng không phải người tự tìm đến cái chết. Theo cốt truyện, Dung Chân sẽ phải đối mặt với cái chết do Hạ Huyền Linh, tên đại phản diện, gây ra, từ đó để lại sư muội kiêm nữ chính có cơ hội báo thù và thúc đẩy mạch truyện tiếp tục phát triển. Hạ Huyền Linh, một hung thú cổ xưa với tính cách tà ác, đã từng giao chiến với nam chính Đế Ngô, cả hai đều bị trọng thương và hắn phải ẩn mình hàng trăm năm để hồi phục sức mạnh.
Ngay sau khi xuyên không, Dung Chân cảm thấy choáng váng. Chết tiệt, cuốn sách này nàng đã đọc từ nhiều năm trước và giờ nội dung gần như đã quên sạch, nên làm sao mà nhớ nổi nơi Hạ Huyền Linh ẩn náu? Cái ý tưởng tự cứu lấy nữ phụ khiến nàng thấy mệt mỏi, dù sao hiện tại cũng đã sống hơn ba trăm năm, cuộc sống như vậy vẫn tốt hơn rất nhiều so với người bình thường. Dung Chân quyết định sẽ sống một cuộc đời an nhàn, thoải mái, muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, chỉ cần tận hưởng cuộc sống trôi qua.
Thế nhưng, vào một ngày đẹp trời, khi nàng vừa bước ra khỏi cửa, suýt chút nữa đã bị một chú mèo đen nhút nhát làm cho ngã. Trong thế giới Tu chân, không thể nào bỏ qua một con mèo như vậy, đặc biệt là nó tự nguyện đến tận cửa. Dung Chân quyết định mang nó về nuôi, biến nó thành linh thú khế ước của mình. Ngày qua ngày, nàng chăm sóc, yêu thương và vuốt ve chú mèo nhỏ. Ai mà có thể từ chối một bé mèo đáng yêu chứ?
Rồi có một ngày, sau khi vết thương đã lành, linh miêu đã biến hóa thành hình người. Khi nhìn thấy dung nhan của đại phản diện Hạ Huyền Linh ở trước mặt, Dung Chân lập tức bị sốc, chân tay bủn rủn. Hạ Huyền Linh nhận thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của nàng, thản nhiên cúi đầu liếm nhẹ vành tai nàng, hỏi: "Sao vậy? Ngạc nhiên đến thế sao?" "Không phải ngày nào nàng cũng ôm ta, vừa vuốt ve vừa nói ‘Mèo con, nếu ngươi biến thành người, giúp ta luyện chế linh dược thì tốt biết mấy’ hay sao?" Hạ Huyền Linh tiếp tục, "Nàng xem, ta không phải đã nghe lời nàng rồi đây."