
Sau Khi Thức Tỉnh, Mỹ Nhân Nhỏ Không Thể Trốn Thoát
Giới thiệu truyện
Nguyên tác: Tiểu mỹ nhân giác tỉnh hậu đào bất điệu liễu
Tác giả: A Cửu Đại Nhân
Editor: @tiembanhcuamarine
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Thanh mai trúc mã, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Nhược thụ, 1v1
Văn án: Tô Nhung, như một công cụ, đã tỉnh lại.
Cậu nhận ra rằng thế giới mình đang sống là sự pha trộn của ba câu chuyện khác nhau, và vai trò của cậu không gì khác ngoài một nhân vật phụ, là bia đỡ đạn cho cốt truyện diễn biến. Trong tác phẩm “truy thê hỏa táng tràng”, cậu mang hình hài của một bạch liên hoa khiến đại lão truy thê; trong “thế thân bạch nguyệt quang”, cậu đóng vai một thế thân làm cho đại lão phát điên; và trong “thật giả thiếu gia vô CP”, cậu chính là đồng phạm làm cho thiếu gia thật phải chịu đựng nỗi đau. Theo diễn biến câu chuyện, cuối cùng, tất cả những người này sẽ căm ghét cậu đến cực độ, thậm chí chà đạp cậu dưới chân, cho dù cậu chẳng làm gì cả.
May mắn thay, trong thế giới rối ren này, có một người đặc biệt. Anh dịu dàng như ngọc, thực sự là một người đàn ông ân cần, chính là thanh mai trúc mã mà Tô Nhung hết mực quý trọng. Có lẽ anh là “chiếc đùi vàng” duy nhất có khả năng cứu cậu thoát khỏi vòng xoáy nguy hiểm này.
*Nhờ có trúc mã ân cần cổ vũ, Tô Nhung quyết tâm từ bỏ con đường cũ, cuối cùng, mọi thứ đã có sự chuyển biến tích cực. Khi đại lão từ “truy thê hỏa táng tràng” vừa yêu vừa hận định bắt cậu đi, cậu chỉ lùi lại ba bước rồi nhẹ nhàng nói: “Vợ của anh không phải tôi.” Khi đại lão từ “thế thân” phát điên, cậu dứt khoát xua tay: “Anh nhận nhầm người rồi.” Trong lúc thiếu gia thật đau khổ, đang bên bờ điên rồ, cậu nhẹ nhàng nói: “Tôi giúp cậu, cậu đừng làm tổn thương tôi nha!”...
Dường như mọi khó khăn đã được giải quyết, Tô Nhung vui vẻ nhìn về phía trúc mã luôn bên cạnh mình, mỉm cười tinh nghịch: “Anh giỏi quá, bọn họ thật sự biến mất rồi.” Trúc mã hiền hòa khẽ nở nụ cười, nhưng khi thấy Tô Nhung cười với người khác, sắc mặt bỗng trở nên u ám, ánh sáng trong mắt loé lên sự ghen tỵ. Dưới vẻ ngoài bình thản ấy lại ẩn giấu một nỗi khát khao mãnh liệt.
*Những lời khuyên chân thành, những lời mời gọi tha thiết, chỉ nhằm mục đích khiến Tô Nhung cắt đứt mọi ràng buộc với những gã đàn ông tầm thường, nhưng không hề có ý định để cho đứa bé trúc mã của mình có cơ hội rời xa, cũng như không để người khác tiếp cận. Khi nhìn thấy một người đàn ông xa lạ tiến gần đến Tô Nhung, lòng ghen tuông trong *Hứa Cảnh Dịch đã lên đến đỉnh điểm. Bước từng bước vào ngôi biệt thự lộng lẫy mà Tô Nhung sống, anh bình tĩnh ngắm nhìn vẻ đẹp không chút hoàn mỹ của cậu, khẽ vuốt ve khuôn mặt thanh tú, nhưng những lời thốt ra lại mang đầy tâm trạng lạnh lẽo: “Rõ ràng đã cắt đứt được bọn họ, sao lại chọc đến những người khác nữa? Ở bên cạnh anh không phải sẽ tốt hơn sao?”
Hướng dẫn đọc: Công là trúc mã
Tránh lôi: mềm mại tiểu mỹ nhân thụ, NHƯỢC THỤ (mình đã caps lock vậy rồi hy vọng bác nào không thích thuộc tính thụ vậy có thể out nhé, xin đừng buông lời cay đắng với bé nó :D)
Tag: Hào môn thế gia, Yêu sâu đậm, Hiện đại hư cấu, Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Nhung ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Thức tỉnh rồi, nhưng trốn không thoát
Lập ý: Tích cực hướng về phía trước, yêu