
Sau Khi Ta Trọng Sinh, Di Nương Cũng Không Cần Thể Diện Nữa
Giới thiệu truyện
Di nương mang trong mình vẻ đẹp thanh thoát, tựa như hoa cúc lặng lẽ. Khi phụ thân đưa ra ý định cưới bà làm chính thê, bà khẳng định rằng giữa họ chỉ có mối quan hệ như anh em. Thế nhưng, trong ngày đại hôn của phụ thân, bà lại bất ngờ tận hưởng những khoảnh khắc thân mật với ông trong bí mật.
Khi có lời vu oan rằng bà đã tư thông với thị vệ, bà không hề phản kháng hay tự biện hộ cho mình, chỉ lạnh nhạt thốt lên: “Thiếp thân có trăm cái miệng cũng không thể phân trần.” Dù bị giam giữ trong trang viên, bà vẫn kiêu hãnh, không mang theo một đồng nào, chỉ cốt giữ vững thanh danh của bản thân.
Về sau, khi ta sống trong trang viên, phải tranh đấu để kiếm ăn, thậm chí phải hạ mình xin thuốc từ đứa con ngốc nghếch của một gia nhân, thì bà lại nhìn ta với vẻ khinh bỉ, nói: “Ngươi toan tính, hám lợi như vậy, thật chẳng có chút thanh nhã nào, không xứng làm con gái của ta.” Cuối cùng, bà một mình trở về Hầu phủ, để ta lại chơ vơ trong trang viên, còn phái người đến giam giữ ta.
Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về vào ngày bà bị vu oan. Ta chạy tới trước mặt phụ thân và lớn tiếng hỏi: “Thế nào là tư thông? Làm giày cho người khác có tính là tư thông không?”