
Sau Khi Nhận Việc Ở Minh Phủ
Giới thiệu truyện
Vào ngày thứ bảy sau khi nhận bằng tốt nghiệp, Ôn Bạch may mắn trúng thưởng, phần thưởng không ai ngờ tới chính là một công việc mới. Nguyên nhân xuất phát từ một thông báo tuyển dụng bất ngờ trở nên nổi bật trên mạng xã hội. Một công ty không rõ nguồn gốc bỗng xuất hiện và đăng tải trên Weibo thông báo muốn tuyển dụng trợ lý riêng cho ông chủ của họ. Thông tin này nhanh chóng lên vị trí hotsearch với dòng chữ nổi bật ghi rõ “không giới hạn học lực, không giới hạn tuổi tác, không giới hạn giới tính, không giới hạn nơi sinh sống”, và bài viết đó lập tức gây bão.
Cư dân mạng bắt đầu bàn tán: “Nói ra sợ mấy người không tin, công việc của tôi là do rút thăm trúng thưởng mà có.” Một người khác thêm vào: “Cái công ty vớ vẩn này chui được từ đâu ra, tự thêm đất diễn cho mình thế?” Và một cư dân mạng khác thì đề xuất: “Kiến nghị đưa lên 1818 Mắt Vàng!” Trong sự chế giễu ngày càng tăng, công ty vô danh đã tiết lộ rằng họ đang tuyển dụng cho Đệ Nhất sơn trang, một nơi nổi tiếng trong khu vực mà giới quý tộc và đại gia thường lui tới. Họ còn thông báo thêm về mức lương hấp dẫn hàng năm lên đến một trăm vạn và hứa hẹn một phần thưởng khác khi lượt chia sẻ đạt tới con số tám mốt vạn.
Cư dân mạng nhìn nhau: “…” Thực lòng tôi đang định mắng chửi bọn họ, nhưng có vẻ như họ thực sự rất hào phóng. Rốt cuộc, Ôn Bạch cũng không biết vì lý do gì mà trở thành một trong số tám mốt vạn lượt chia sẻ, kết quả là đã trúng thưởng. Kịch tính bắt đầu từ đây khi anh nhận việc ở âm ty. Đối với sự việc này, Ôn Bạch chỉ có thể thốt lên vỏn vẹn bảy chữ: “Ông chủ cõi âm, không phải người.”
*Lục Chinh ban đầu: “Ôn Bạch, cậu đang mắng tôi đúng không?”
*Ôn Bạch: “Tôi không có, tôi không có.”
*Lục Chinh sau đó: “Ôn Bạch, cậu thích tôi đúng không?”
*Ôn Bạch: “Chuyện này… thực sự là không có.”
*Lục Chinh: “... Khả năng cao là có.”
*Lục Chinh sau đó nữa: “Sao Ôn Bạch lại khó theo đuổi thế nhỉ???”