
Sau Khi Địa Chủ Nhỏ Bị Ép Về Quê
Giới thiệu truyện
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Làm ruộng, Trọng sinh, Niên thượng, Chủ thụ, Duyên trời tác hợp, Bình dân sinh hoạt
Giới thiệu: Lâm Thù Văn từng là con trai độc nhất của Lâm gia. Dù sức khỏe yếu ớt và có một bên tai bị điếc, cậu vẫn mang trong mình tính cách hiền lành, thiện lương. Mọi người đều tin rằng cậu sẽ trở thành địa chủ nhỏ trẻ nhất. Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi khi tin tức được công bố rằng Lâm Thù Văn không phải con ruột của Lâm gia. Họ lập tức đưa con ruột về, và cậu bị đuổi về quê. Trở về quê nhà, Lâm Thù Văn không thể chấp nhận được những biến cố đó và qua đời một cách đột ngột.
Trong một khoảnh khắc sống lại, cậu trở về thời điểm trước khi đứa con út được đón về. Từ đó, Lâm Thù Văn quyết tâm sống tốt cuộc đời của mình, từ bỏ thân phận địa chủ nhỏ của Lâm gia cũng như lời hứa hẹn với vị hôn phu của cậu.
***
Lâm tiểu công tử bị trục xuất về quê khác với những người khác. Cậu yếu đuối, mong manh với làn da trắng và đôi môi mềm mại. Đôi mắt xinh đẹp như mắt mèo nhìn thế giới với ánh nhìn xa cách. Lâm công tử không thể cầm nổi chai dầu, và những bông lúa ngoài ruộng dường như cao hơn cả cậu, khiến cho những thôn dân đứng xung quanh không khỏi lo lắng rằng những bông lúa đó sẽ đè bẹp cậu. Thời gian trôi, các thôn dân bắt đầu gọi Lâm Thù Văn bằng cái tên tiểu Lâm tiên sinh.
Trên đường trở về nhà, Lâm Thù Văn bất ngờ gặp trận mưa lớn. Để tránh mưa, cậu phải dũng cảm xin một thương đội nơi để trú ngụ. Giọng nói của Lâm Thù Văn vang lên trong màn che, khiến vị chủ thương đội bẩm sinh khó ngủ lâu năm, nhờ vào âm thanh ấy mà đột ngột chìm vào giấc ngủ.
Để mưu sinh, Lâm Thù Văn hàng ngày đến đọc sách cho đại địa chủ. Với thời gian, dường như sự yêu thích của đại địa chủ dành cho cậu không chỉ dừng lại ở việc đọc sách, mà những yêu cầu lạ lùng của hắn ngày càng nhiều. Qua thời gian, Lâm Thù Văn dần vượt qua những ảnh hưởng tâm lý và trở thành một hình ảnh đáng yêu với bộ lông mượt mà, khiến ai thấy cũng phải ngoái nhìn. Cuộc sống của cậu ngày càng khởi sắc, ngày càng nhiều người đến học văn và vẽ với cậu.
Cha mẹ Lâm quyết tâm đưa cậu về lại, hứa hẹn sẽ cho cậu một vị trí quản sự. Ngay cả vị hôn phu cũng tìm đến, nói rằng hắn vẫn luôn nhớ cậu. Cuối cùng, Lâm Thù Văn trở thành địa chủ nhỏ, nhưng không phải của Lâm gia, mà là của Nghiêm gia. Đại địa chủ Nghiêm gia dành trọn tâm tư cho cậu, từ đầu đến cuối, vừa như ngọn lửa gần rơm lâu ngày cuối cùng cũng đã bén lửa.
***
Đoạn kịch nhỏ: Một đêm khuya, khi Lâm Thù Văn đang chuẩn bị ra về thì vị đại địa chủ đang bệnh trên giường gọi cậu lại. Lâm Thù Văn quay lại, nhìn vào bóng dáng cao lớn của người đàn ông dưới ánh đèn mờ, với sắc mặt có phần không tự nhiên, cậu nhẹ nhàng cất giọng: "Đêm đã trễ lắm rồi, cô nam quả nam, sợ là không được ổn lắm." Nghiêm Dung Chi hỏi: "Có gì không ổn?" Lâm Thù Văn đáp: "Thân phận không ổn." Nghiêm Dung Chi nhẹ nhàng khuyên: "Tiểu Lâm tiên sinh không ngại có thể lớn gan một chút, đem thân phận trở thành chính thức." Tai trái Lâm Thù Văn không nghe rõ: "Cái gì?" Nghiêm Dung Chi nhìn cậu, chú ý đến nốt ruồi đỏ nhỏ xíu trên tai bên trái, phảng phất như đang mời gọi hắn đến gần.
-----------------------------------------
Niên thượng, công theo đuổi thụ, lỗ tai thụ cuối cùng sẽ không khỏi, có giả thiết ca nhi, cuộc sống sinh hoạt nhỏ hàng ngày. Tâm cơ thâm trầm của đại địa chủ x cơ thể yếu đuối và gần như điếc của tiểu công tử.
PS: Thụ không có quay về với "vị hôn phu" trên danh nghĩa
Tag: Bố y sinh hoạt, duyên trời tác hợp, làm ruộng văn, trọng sinh
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Thù Văn, Nghiêm Dung Chi ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Bị đại địa chủ lừa về nhà
Lập ý: Từ giàu về nghèo khó, bắt đầu học cách yêu lấy chính mình.