
Sau Khi Cảm Hoá Vai Chính Thất Bại
Giới thiệu truyện
Văn án
Xuyên vào thế giới của cuốn sách, Bùi Cảnh biết rõ nhiệm vụ của mình. Theo như cốt truyện đã định, hắn phải thu nhận nhân vật chính với số phận bi thảm thành đệ tử của mình, dùng tình cảm dịu dàng để cải cách ứng xử của gã, và sau đó ôm chặt "đùi" để ngăn không cho gã sa vào con đường tăm tối. Tuy nhiên, mọi thứ bất ngờ rẽ hướng,, khiến cho nhân vật chính vẫn tiếp tục chìm đắm trong bóng tối. Nhân vật chính dần trở nên biến chất, tự tay huỷ diệt chính bản thân mình, phá hủy hết tu vi, và tiêu diệt cả môn phái, đẩy hắn xuống địa ngục vô tận. Đối diện với một kịch bản kỳ quái như vậy, Bùi Cảnh không khỏi thốt lên: "Ha ha, thú vị đấy!" Cuối cùng, hắn cũng bị ảnh hưởng, và trở thành một phiên bản đen tối của bản thân ở dưới địa ngục. Vượt qua những thử thách trong hang Vạn Quỷ, vị tiên tôn ngày nào trong bộ áo trắng bỗng chốc biến thành Tu La tàn nhẫn, chặt đứt tay chân của nam chính, trấn xuống đáy đại dương. Hắn tưởng rằng cuộc đời mình đã kết thúc, không ngờ lại chỉ vừa bắt đầu lại. Hắn sống lại. Tuy nhiên, cơ thể mà hắn thức tỉnh lại không phải là của mình.…
Sau khi Bùi Cảnh xuyên vào trong sách, hắn bắt đầu tìm kiếm nhân vật chính và thu nhận gã làm đệ tử. Cuối cùng, hắn cũng tìm ra nhân vật chính đang lẩn trốn ở một góc tường. Trong lòng đầy vui sướng, Bùi Cảnh khom người, chìa tay ra trước mặt nhân vật chính: “Bạn nhỏ, ngươi đồng ý gia nhập môn phái của ta không?” Nam chính ngước nhìn lên, vẻ mặt ngơ ngác. Ngay lúc đó, bàn tay của Bùi Cảnh bỗng bị một người khác nắm chặt. Người này mặc trang phục đen, với vẻ đẹp bí ẩn. Hắn mỉm cười, nụ cười vừa xinh đẹp vừa nguy hiểm: “Tiên nhân, ngài thấy ta thế nào?” Bùi Cảnh:???
Cuối cùng, Bùi Cảnh đã thu nhận được hai đệ tử, và tự đánh giá mình là vô cùng xuất sắc— Nhưng khoan, có điều gì đó không đúng lắm ở đây? Couple: Một thụ đẹp trai nhưng không nhạy bén về thế giới xung quanh × Một công hiểu rõ mọi thứ về thụ và đã trở lại từ bóng tối.
Mở ra cánh cửa bình minh, em dẫn ta ra khỏi những ký ức đau thương để bước qua bậc thềm đã vỡ vụn, đón nhận những buổi sương mai đã không còn le lói ánh sáng nào trong quá khứ. Với lòng chân thành, và sự thiện lương thuần khiết của thời niên thiếu, ai dám chắc rằng hai chữ Vô Hận sẽ không mờ nhạt sau những cuộc chiến? Nhìn qua tấm gương địa ngục, ôm lấy và dắt dìu ta vào thế giới của chàng để che chở ta trước những cơn bão. Chàng gánh chịu mọi khổ đau, chấp nhận những sai lầm của ta và dần dần mở ra ánh sáng trên con đường của ta. Chẳng cần phải vì ta mà từ bỏ oán hờn, ta tình nguyện bước bên chàng, vượt qua mọi phong ba bão táp. Cuộc đời này, thật may mắn khi có được chàng. Bao kiếp người, hạnh phúc khi gặp được em.