
Sắc Trời Nhuộm Tối
Giới thiệu truyện
Biên tập: Candy
Hy vọng rằng lời văn của tôi có thể khơi gợi lại những kỷ niệm sâu sắc nhất về tình yêu trong lòng bạn. Mong rằng sự cố chấp của tình yêu sẽ tiếp thêm sức mạnh để bạn mãi mãi ‘trên con đường’ này.
- Liên Thành Tuyết
Tuổi trẻ, vừa ngọt ngào vừa đau đớn. “Sắc trời nhuộm tối, tình yêu sẽ đến với chúng tôi sao?” – câu thơ này được Liên Thành Tuyết nhắc lại xuyên suốt câu chuyện, trích từ bài thơ ‘Tell me the truth about love’ của nhà thơ W.H. Auden, nguyên văn là “Will it come like a change in weather?” – Liệu tình yêu có đến như một sự thay đổi thời tiết? Đây chính là khởi đầu cho tình yêu giữa Hồ Tâm Đình và Trần Nhiễm, hai con người đã tìm thấy sự đồng cảm trong những ngõ ngách phức tạp nhất của tâm hồn.
Họ, một người yêu thích sự cô độc, một người chán ghét tất cả mọi người. “Gặp lại”, khởi đầu của câu chuyện, là điểm khởi đầu cho dòng hồi ức của Đình Đình về một tuổi thanh xuân điên cuồng và phóng túng. Yêu điên cuồng, ghen tị điên cuồng, ray rứt điên cuồng, đau đớn điên cuồng. Nhiều người đã cho rằng tình yêu trong ‘Ánh tà dương’ chưa đủ mạnh mẽ, vậy hãy thử đọc câu chuyện tình này để xem hai con người trẻ tuổi đó đã bị thu hút, đã quyện chặt với nhau, đã dày vò lẫn nhau như thế nào ngay từ lần gặp mặt đầu tiên.
Tình yêu là gì, liệu có thể thay đổi? Tình yêu giữa Đình Đình và Trần Nhiễm đích thực là một tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng vì sự cố chấp và nông nổi của tuổi trẻ, nó không được suôn sẻ như những gì đã hứa hẹn. Trần Nhiễm, chàng trai mang bản chất nghệ sĩ, với tính cách phóng khoáng và trí tuệ sắc bén đã thu hút không chỉ riêng Đình Đình. Sự đào hoa ấy mang lại một tình yêu chao đảo, chính là nguồn cơn gây ra sự tự ti, những nỗi đau mà cô gái trẻ phải chịu đựng. Nhưng Đình Đình không phải là một cô gái chỉ biết chìm đắm trong ghen tuông và đau khổ, cô thông minh, tự nhận thức và khinh miệt những cảm xúc xấu xa trong lòng mình, vì lý tưởng của cô luôn hướng đến một tâm hồn trong sáng, thuần khiết không tì vết. Vậy nên, mặc dù phải chịu đựng sự đau đớn, khổ sở, bị bỏ rơi, và những cơn ghen tuông dằn vặt, tâm hồn của cô vẫn không bị tổn thương, tình yêu của cô chưa bao giờ đặt dấu chấm hết. Những gì thay đổi chỉ là sự trưởng thành của cô, tình yêu của cô cũng trưởng thành theo.
Câu chuyện được kể qua lăng kính của Đình Đình từ năm cô mười sáu tuổi đến năm hai mươi sáu tuổi, một thập kỷ của cuộc đời, một thập kỷ yêu với một cuộc tình không biết đến điểm dừng, với tình yêu tuyệt vọng mà cô dành cho một người khác. Thời gian cứ thế trôi qua, có những lúc thản nhiên chấp nhận, có những lúc đau đớn từ bỏ, và cũng có những phút nông nổi tự ý. ‘Đoạn kết’ như một hồi kết cho ba năm chờ đợi trong im lặng, khi hai tâm hồn gắn bó bên nhau, dù cuối cùng lại vẫn là hai, không phải một.
Tình yêu trong câu chuyện này là một thứ gì đó rất mâu thuẫn, vừa mãnh liệt và rực rỡ, vừa nặng nề và u ám, vừa ngọt ngào tuyệt vời vừa đau thương khôn xiết. Nhưng gói gọn lại, đấy chính là sự ‘rung động’ của tâm hồn.