
Sa Điêu Sư Tổ
Giới thiệu truyện
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, Xuyên thư, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Sư đồ, 1v1
Tình trạng bản gốc: 150 (hoàn)
Tình trạng bản dịch:...Edit: Dajiangyou
Văn án:
Không! Sai! Đây không phải là một quyển tiểu thuyết xuyên thư bình thường, mà thực chất là một tác phẩm thuộc thể loại tổ tôn. Còn có những cái tên khác như 《Sau khi xuyên thư ta thành ngốc nghếch thụ》 hay 《Kết cục của việc dựa vào cái bản mặt để kiếm cơm》.
Câu chuyện kể về Lộc Thời Thanh, người đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngập tràn drama cẩu huyết, xoay quanh mối quan hệ giữa thầy và trò. Trong câu chuyện này, đồ đệ lại hiểu nhầm sư tôn là kẻ thù và đã nhẫn nhục theo đuổi, khiến danh tiếng của sư tôn bị hủy hoại. Sau khi làm tổn thương một cuộc đời trong sạch, đồ đệ cuối cùng đã giết sư tôn. Hai mươi năm sau, sư tôn sống lại nhưng lại biến thành một kẻ ngốc—— không có trí thông minh, không có sức mạnh, ngày nào cũng chỉ biết muốn được ôm.
Lộc Thời Thanh cảm thấy bế tắc, không hiểu tại sao những người khác xuyên vào truyện lại có thể nuôi dưỡng đồ đệ trong khi mình lại bị tiền nhiệm đuổi giết khắp nơi. Thật may mắn, hệ thống đã đưa ra nhiệm vụ đơn giản: chỉ cần giữ cho mạng sống của bản thân là ổn. Lộc Thời Thanh nghĩ rằng điều này thật dễ dàng, với vẻ đẹp tuyệt trần của nguyên chủ, chỉ cần gỡ bỏ mặt nạ cũng đủ để mê hoặc mọi người. Trong cái thế giới coi trọng sự xinh đẹp này, làm sao có thể không sống nổi?
Thế nhưng, mọi chuyện không đơn giản như hắn nghĩ.
Hắc hóa đồ đệ: “Ta sai rồi, thì ra sư tôn đẹp như vậy, sư tôn có muốn trở lại bên cạnh đồ đệ không?”
Lộc Thời Thanh: “Ngươi đâm ta một kiếm kia đến bây giờ còn đau đây này, trân trọng sinh mạng, rời xa CP.”
Anh gay nhà giàu: “Mỹ nhân theo ta đi, ta cho ngươi cuộc sống vinh hoa cả đời.”
Lộc Thời Thanh: “Đường đường một đấng nam nhi, nói cong là cong, nên trân trọng tình bạn, rời xa CP.”
Nhuyễn manh linh sủng: “Chủ nhân gả cho ta.”
Lộc Thời Thanh: “Bắt ngươi làm sủng vật ngươi lại muốn THƯỢNG ta, nên giữ gìn tiết tháo, rời xa CP.”
Cao lãnh đồ tôn: “Sư tổ ta......”
Lộc Thời Thanh: “Nghe lời, mau hôn ta..... thật ngoan.”