
Rực Rỡ Như Ánh Sao Trời
Giới thiệu truyện
Tên Hán Việt: Ly ly như tinh thần
Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, ngọt sủng, đô thị tình duyên, HE
Số chương: 60 chương
Editor: Song Ngư
Nhân vật chính: Tuỳ Diên, Giản Mặc Vân
Mỹ nhân nghiên cứu sinh kiêu ngạo trong lĩnh vực thời trang nội y đối đầu với nha sĩ thông minh, luôn giả vờ ngốc nghếch nhưng lại đầy mưu mẹo.
Mỗi lần lựa chọn kiểu dáng nội y mới cho công ty, Tuỳ Diên thường tự mình làm mẫu. Được biết, ngoài chiều cao thì không có điểm nào khác biệt với những thiên thần Victoria, cô tự tin trong từng thiết kế của mình. (Thiên thần của Victoria's Secret được coi là biểu tượng của sự quyến rũ và là nhà bán lẻ nội y hàng đầu ở Mỹ, thành lập vào năm 1977.)
Vào một ngày bình thường, khi bác sĩ Giản tình cờ đi qua công ty của cô, anh gõ cửa và bước vào. Ngay lập tức, ánh mắt của anh bị cuốn hút bởi khung cảnh bên trong: không khí ấm áp, cùng với bầu không khí lộn xộn của những bản thiết kế, vải vóc và thước đo ngổn ngang trên sàn nhà, giữa bức tranh đó là Tuỳ Diên với chỉ có nội y che thân.
Bác sĩ Giản khựng lại, sau đó vội vàng nói một câu "Quấy rầy", rồi nhanh chóng lùi bước ra ngoài. Tiếng cười của Bàng Sơ Sơ vang lên, "Phốc, đúng là tôi được lợi, lần đầu tiên thấy được bộ dạng hoảng hốt của bác sĩ Giản đấy." Còn Tuỳ Diên thì dang tay chống eo, nở nụ cười đầy tự mãn.
Trong lần đầu tiên Giản Mặc Vân khám cho Tuỳ Diên, một bầu không khí ngại ngùng và căng thẳng bao trùm, khiến Tuỳ Diên nhất quyết không chịu mở miệng. Sau 5 giây giằng co, bác sĩ Giản với chiếc khẩu trang, ánh mắt trong trẻo ẩn chứa sự hài hước nhẹ nhàng, với giọng nói lười biếng, anh nói: "Như vậy đi, cô nghỉ ngơi trước đi, đợi chút nữa rồi chúng ta xem lại."
Tuỳ Diên nhẹ nhõm thở phào, "Tôi về trước đây....." Nhưng khi cô vừa hé miệng, chiếc áo blouse trắng của bác sĩ Giản khẽ khom về phía trước, đôi tay trong chiếc găng nhẹ nhàng chạm vào gương mặt cô, kèm theo sự xuất hiện của gương nha khoa (*), tất cả đều diễn ra trong phút chốc.
Ánh mắt của Giản Mặc Vân trở nên trầm lặng, dưới ánh đèn, đôi mày tinh tế nhíu lại, ngữ khí không cho phép cô từ chối, "Mở miệng ra, mở ra." Tuỳ Diên khựng lại, ngồi im trên ghế trị liệu, trong lòng tự nhủ.
“Người râu ria chỉ là một chiếc răng khôn, chỉ có mình em là một vầng sao xa mờ.”
(* gương nha khoa)