
Rết Tinh Ngàn Năm
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, sủng, HE. Con đường tu chân luôn chứa đựng những thử thách nhất định. Để trở thành tiên nhân sống tự do tự tại giữa trời, mọi sinh vật đều phải trả giá. Chẳng hạn như, phàm nhân muốn tu tiên phải bỏ đi thất tình lục dục, hay dã thú cần từ bỏ sát sinh và thú tính để chuyên tâm tu hành. Cây cỏ cũng phải chờ đợi hàng ngàn, vạn năm để có thể độ hóa. Còn với hắn, một con rết nhỏ bé, chướng ngại duy nhất ngăn cản hắn trên con đường tu tiên chính là sự mỏng manh của sự sống, khi mà một ngày nào đó có thể bị người khác dẫm chết. Thật đáng sợ!
Thời gian sống ngắn ngủi, lại gần cuối của chuỗi thức ăn, hắn luôn lo sợ tai nạn bất ngờ như chim thú tấn công hay chỉ đơn giản là vô tình bị giẫm phải, chỉ cần một chút bất cẩn cũng đủ để mất mạng. Do đó, trong hơn một ngàn năm tu hành, hắn đã trở thành bậc thầy trong việc trốn tránh: núp trong khe đá, ẩn dưới những hang sâu, cho đến những động lớn. Từ một con rết nhỏ chỉ dài hơn bốn tấc, hắn đã hóa thành đại rết tinh dài hơn bốn trượng, từ một kẻ chỉ biết cúi đầu tránh né, dần dần vươn lên có được sức mạnh, địa vị, khiến cho kẻ khác phải kiêng nể. Danh tiếng của hắn vang xa khắp Kim quốc, không có yêu quái nào không biết đến.
Tuy nhiên, hắn luôn cảm thấy phiền não… một nỗi phiền não lớn… Đó chính là: Hắn rất xấu! Người ta thường nói rằng chân thân có ảnh hưởng lớn đến ngoại hình khi hóa thành hình người. Hắn, một con rết, liệu có thể trở nên đẹp đẽ được không? Dù có tu luyện hơn ngàn năm, hắn vẫn mãi không tìm thấy vợ trong khi những con bướm tinh và ong tinh, với đạo hạnh thấp hơn nhiều, lại thu hút không ít tình cảm từ nữ yêu, hoa yêu, thụ yêu, và thậm chí có cả những nữ nhân của loài người nguyện theo bọn chúng. Trong khi xung quanh hắn thì chỉ có nhện tinh hay xà tinh, toàn là những thứ âm độc muốn tiêu diệt hắn để chiếm đoạt đạo hạnh. Khuôn mặt xấu xí của hắn khiến hắn gần gũi cũng chẳng dám.
Nói chung, hắn xấu xí và còn chê người xấu, nên suốt ngàn năm hắn vẫn sống trong tình trạng “ế” dài đằng đẵng. Thật thảm thương! Đến một ngày, vì mến mộ một tiên tử, hắn đã đắc tội với cả một giáo phái tu tiên. Điều này đáng để nói vì sư phụ của tiên tử đến tận nhà đòi người và còn phá hủy Động rết của hắn, nhưng không phải đó là điều đáng nói! Cái đáng nói chính là, sau bao khó khăn, hắn lừa được người đẹp nhưng lại bị người đó dội cho một gáo nước lạnh, khẳng định mình là nam nhân, không thể cùng hắn…!!!
Đáng hận hơn nữa, những gì hắn trải qua cũng chỉ là một phần trong âm mưu của nữ sư phụ độc ác, người đã sắp đặt mọi chuyện để lừa đệ tử của mình. Hắn chỉ là một con cờ trong tay họ! Tình cảm chân thành của hắn còn bị chà đạp hơn nữa khi hai sư đồ thành thân, sinh con, sống một cuộc sống tự tại. Thật không thể chấp nhận! Những gì mà họ nợ hắn, hắn sẽ tính cả lên đầu đứa trẻ của họ!
Lợi dụng lúc đôi sư đồ đó sơ hở, hắn lén lút định hạ độc đứa trẻ. Nhưng rồi… Đứa trẻ ấy… thật sự rất xinh đẹp… Đôi mắt tựa như chân trân nhìn hắn, không hề sợ hãi trước hình dáng xấu xí của hắn mà còn mỉm cười, đôi môi đỏ như anh đào vẽ lên một đường cong hoàn hảo, và đôi tay bé nhỏ còn giơ ra chạm lên vết lằn ghê tởm trên mặt hắn, khiến hắn cảm thấy như bị ngũ lôi oanh đỉnh… Hừ… Để cho ngươi sống, nể tình ngươi đáng yêu!
Hừ… Không hiểu sao hắn lại cứ muốn nhìn thấy tiểu cô nương đó. Thôi thì, nhà hắn cũng đã bị mẫu thân của nàng phá hủy, vậy hãy chuyển chỗ ở! Nhóc con mới biết đi đã muốn học thuật Ngự kiếm! Phụ mẫu của nhóc thực sự thiếu trách nhiệm, không hề chú ý tới con gái mình, nếu không có hắn kịp thời ra tay, nhóc có lẽ cũng đã mất mạng nhiều lần! Còn muốn trốn xuống núi? Xuống đó có gì vui sao? Thật là một đứa trẻ ham chơi! Nếu hắn không trông chừng, nhóc con đã bị người ta bán đi từ lâu!
Hắn cảm thấy cực kỳ bực bội. Từ lúc nào hắn lại trở thành cái đuôi của nhóc con, lại còn phải lén lút né tránh sự truy sát của phụ thân nhóc? Nhóc con đáng yêu dần dần khôn lớn thành một thiếu nữ xinh đẹp, hắn nghĩ rằng có lẽ hắn nên thôi không chăm sóc nàng nữa. Nhưng nàng lại đối diện với hắn, hỏi rằng: “Bọn họ nói, thúc thích phụ thân ta… Có phải hay không?” Thì hắn…