
Quỷ Súc, Đẳng Ngược Ba!
Giới thiệu truyện
Editor: Phong Bụi
Thể loại: Đam mỹ, hài, 1vs1, ngược công, xuyên không.
Thời đại hiện nay, việc viết truyện không còn là điều gì xa lạ, nhưng điều độc đáo ở đây là tác giả lại quay ngược thời gian vào chính tác phẩm của mình, từ đó tạo nên một nhân vật sống động không thể tưởng tượng nổi. Hệ quả là nhân vật chính bị nguyền rủa một cách thê thảm.
Xuyên không hiện đang trở thành xu hướng, nhưng việc tác giả trở thành nhân vật trong chính câu chuyện của mình, lại gặp phải muôn vàn thử thách, đó mới là điều hiếm thấy – và trong cuộc hành trình này, nhược thụ đã vấp phải vô số quỷ súc.
Trong bối cảnh này, có không ít những nhược thụ, song hiếm ai gánh vác sứ mệnh bi kịch khi phải đối mặt với các tên quỷ súc công. Kết quả… Nói chung lại là: Người cha kế mách mối hành trình gian nan, khoác lên mình lớp da của nhân vật nhược thụ, bắt đầu chiến đấu chống lại đám quỷ súc một cách kiên cường.
Theo phong cách của tạp chí “Tri âm”, một bản tổng kết cho câu chuyện được đưa ra như sau:
“Nhân vật chính thảm quá đi, nguyền rủa tác giả xuyên thành mình hận chồng chất như núi!”
“Nghề nghiệp cao nguy hiểm, tác giả xui xẻo bị ép xuyên qua, lệ đổ thành sông!”
“Một tia hy vọng cuối cùng, oán hận tiêu tan mới thấy đường trở về!”
“Ngược công không thương lượng, hãy trả lại hiện thực, trả lại cuộc sống đô thị cho ta!”
“Chúng quỷ súc vô tội bị ra tay tàn nhẫn, cha kế giả hình đê tiện, ăn hổ ngược cả thân lẫn tâm!”
“Nhân gian tự hữu gian tình tại, một mảnh tình thâm giữa các mỹ nam có níu chân nổi ngụy nhược thụ?”
“Đi hay không đi, câu chuyện phía sau một tiểu thụ lạt thủ tồi công…” (Bụi: Lạt thủ tồi công, gốc Lạt thủ tồi hoa, tức dùng thủ đoạn tàn nhẫn với phụ nữ)
Đảm bảo 1VS1
Biên tập Tấn Giang đã đánh giá: Tác giả cha kế Hoắc Cải đã quyết định định hình số phận “bị quỷ súc luân ngược thân tâm, cuối cùng chết thảm” cho nhân vật nam chính Vạn Nhận Luân, khiến Vạn Nhận Luân tràn đầy oán khí, và trong cơn giận, hắn đã nguyền rủa, đưa Hoắc Cải xuyên vào tiểu thuyết của mình, trở thành “Vạn Nhận Luân” chịu đựng mọi khổ đau.
Điều kiện để Hoắc Cải trở về với thực tại là phải tiêu diệt từng quỷ súc đã từng làm khổ Vạn Nhận Luân trong nguyên tác, nhằm xóa bỏ oán hận trong lòng Vạn Nhận Luân bản gốc.
Không có tiền bạc hay sức mạnh, Hoắc Cải chỉ có thể dựa vào sự am hiểu vững chắc về câu chuyện và đam mỹ, cùng với chiếc mặt nạ thuần khiết yếu đuối, để bước vào con đường ngược công trả thù. Từ đó, cuộc chiến đặc sắc giữa nhược thụ và đám quỷ súc được mở ra…
Cốt truyện mới lạ khi tác giả tự xuyên vào tác phẩm của mình là điểm sáng thú vị của câu chuyện. Sử dụng ngôn ngữ hài hước và tình tiết gây cười, tác phẩm mang đến những tràng cười rộn rã. Hoắc Cải trong vai trò giả heo ăn hổ tham gia vào những trò mờ ám với các tiểu công, thực hiện công thức “tiếp cận giảo hoạt, câu dẫn khéo léo, hãm hại nhanh gọn, và không chút do dự lao đến nhiệm vụ tiếp theo” một cách hoàn hảo. Bản tính vô tâm của y khiến độc giả không khỏi bức xúc, thậm chí muốn ép hỏi: “Tiểu công trong vận mệnh của mi rốt cuộc là ai?” Bên cạnh đó, tư duy và thói quen nhỏ nhặt trong việc biến kẻ thù trở thành nhân vật chính của Hoắc Cải trong truyện cũng tạo nên lý do hợp lý cho tính cách của tác giả cha kế, khiến bộ truyện càng thêm chói sáng.