
Quy Khứ Huề Hồng Tụ
Giới thiệu truyện
Tiêu đề: 归去携红袖
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, huyền huyễn, ngắn
Convert: mhd
Edit: Lạc Bối Bối
“Hồng Tụ, nàng có phải là hồ ly tinh không?” Công tử nhẹ nhàng hỏi, ngón tay dài mảnh của hắn lướt qua hàng lông mày của ta, mang theo sự thương cảm rõ rệt. Hắn toát ra một cảm giác thanh nhã như làn lan, đôi môi gần gũi bên tai ta, thoang thoảng lạnh lẽo. Ta ngẩng mặt lên, nở một nụ cười rồi không đáp, để cho mái tóc dài xõa xuống phía sau. Những bộ quần áo lụa trắng thướt tha chạm vào làn da, mang lại cảm giác giá lạnh như sương mai. Hai tay hắn ôm chặt lấy ta, mặt vùi sâu vào mái tóc dài ấy, thốt lên những lời thật nhảm nhí: “Hồng Tụ, nếu nàng là hồ ly tinh thì thật tốt.”
“Nếu ta là hồ ly tinh, công tử có sợ không?” Ta hỏi, cười nhẹ, mười ngón tay tinh tế lướt qua mái tóc của hắn. “Không sợ.” Hắn thở gấp, nắm chặt ngón tay ta, và đặt lên môi, “Hồng Tụ của ta, đôi bàn tay linh hoạt này có thể dệt nên gấm vóc đẹp nhất thiên hạ.” Hắn như đang say đắm, ca ngợi ta. Thế nhưng, Hồng Tụ, vì sao nàng không thể biến ra những bông hoa mùa hè thơm ngát, và những cánh đồng tốt tươi rộng lớn? Đó là điều hắn không cần nói, ta cũng cảm nhận rõ. Công tử của ta, chàng đã có đủ loại thực phẩm tinh khiết, y phục thoải mái, mái nhà ấm áp nhất, và cả một Hồng Tụ dịu dàng nhất. Đây là tiếng lòng ta, một điều chưa bao giờ dám thổ lộ, mà hắn cũng sẽ không bao giờ hiểu.
Hắn hôn lên ngón tay ta, nhíu mày. Ngón tay ta lạnh buốt, đầy những vết thương từ việc dệt vải. Dù đôi môi hắn rất ấm, nhưng đôi tay này chẳng thể nào mềm mại như lúc trước nữa. “Công tử.” Ta rút tay về, yên lặng thu lại vào tay áo. Hắn thở dài không một tiếng động, đẩy ta xuống, cởi bỏ lớp áo nhỏ của ta, không nói câu nào mà chỉ lặng lẽ chiếm lấy thân thể ta. Đã rất lâu rồi không có những cảm xúc ngọt ngào, thậm chí cả sự thân tình cũng bị che khuất, chỉ còn lại sự trầm lặng công khai. Trong chiếc trướng, đã lâu ta không ngửi thấy hương vị này. Ta mở to mắt nhìn, thấy mái trướng uyên ương và những tua rua xao động. Bên ngoài, ngọn đèn đã tắt…..
Chú thích: Giữa đêm tĩnh lặng, một câu chuyện ngắn như chen vào giữa những bức tường đã nấm mốc, với cảm giác phảng phất và mờ ảo. Có một nỗi buồn không thể diễn tả bằng lời, từ từ lặng lẽ chìm xuống thật sâu... Khi trải qua những khổ cực, người ta chỉ mong có được “cơm no áo ấm”, nhưng khi đã no đủ rồi, ít ai không ước vọng tới “vinh hoa phú quý”. Đời người muôn thuở, đến phút chót, cái gì mất đi, cái gì còn lại?