
Quỷ Hạng
Giới thiệu truyện
Editor: Ngõ Quỷ
Thể loại: Thần quái, thần tiên ma quái, kinh sợ thần bí, đô thị tình duyên.
Đại Tỉnh Hồ Đồng, một cái giếng được ghi danh trong danh sách các di sản văn hóa cần gìn giữ. Theo truyền thuyết, nơi đây từng là một phủ bối lạc (1) thời triều đại nhà Thanh, nhưng chỉ sau một đêm, mọi thứ đều bị xóa sổ. Tất cả những điều kỳ lạ và bí ẩn bắt đầu từ chính nơi này. Một bà lão mù lòa bó chân, hai chị em song sinh quái dị, tiếng “cộp cộp” vang lên từ nhà vệ sinh công cộng vào lúc nửa đêm, và hàng loạt truyền thuyết thần quái được lan truyền khắp các ngõ ngách...
Triệu Tiểu Mạt, một thanh niên không tin vào quỷ thần, chỉ là một sinh viên năm tư đang ôn thi nghiên cứu sinh về chủ nghĩa duy vật, đã thuê trọ trong một tứ hợp viện (2). Nhưng dần dần, cậu nhận ra rằng ngõ nhỏ này như chìm trong sự đe dọa. Hơn hai mươi năm qua, những cái chết nối tiếp nhau, năm nay, liệu điều gì sẽ xảy đến?
(1): Đa La bối lặc (多罗贝勒- Duōluó Bèilè) nghĩa là “chúa tể” trong tiếng Mãn Châu, thường được gọi tắt là Bối lặc. Tước hiệu này thường thuộc về con trai của Thân vương hoặc Quận vương.
(2): 四合院: Kiến trúc nhà ở truyền thống Trung Quốc, bao gồm một sân trong được bao quanh bởi các khối nhà. Những sân này thường nối với nhau bằng các hồ đồng (胡同) nhỏ. Các hồ đồng chạy thẳng từ đông sang tây để các ô cửa hướng về phía bắc và nam nhằm thuận lợi cho phong thủy. Chúng có thể rộng hoặc hẹp khác nhau; một số hẹp đến mức chỉ đủ cho một vài người đi qua cùng lúc. Đại Tỉnh Hồ Đồng, nghĩa là "giếng to ngõ nhỏ", là một địa danh hư cấu trong truyện.
Mở đầu:
Mùng năm âm lịch hàng năm, nếu đêm đó không có ánh trăng, trong Đại Tỉnh Hồ Đồng sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Vào ngày đầu tiên Triệu Tiểu Mạt chuyển đồ vào chỗ ở mới, bà cụ Trì mù lòa đã bi thương cảnh báo cậu. Cậu ngạc nhiên nhìn kỹ bà lão, nhận ra một gương mặt đầy nếp nhăn, như chất chứa cả những điều bí ẩn. “Chạy không thoát, bất kể là ai, đều không thể chạy thoát,” cụ Trì, với giọng nói âm dương quái khí*, tiếp tục kể chuỗi câu chuyện không dứt, khiến Triệu Tiểu Mạt cảm thấy rùng mình bởi âm thanh khàn khàn như tiếng xé vải. “Trước tiên để ở đây hả?” Giọng nói của một chàng trai từ phía sau vang lên, khiến cậu phần nào bớt căng thẳng. Cậu quay lại nhìn người đó, gật đầu, nhưng khi quay lại phía bà lão, thì bà đã không còn ở đó. Dường như bà chưa bao giờ xuất hiện. “Đừng để ý bà ấy,” chàng trai kia cười ha hả với Triệu Tiểu Mạt, “bà ấy già rồi, lần lữa cằn nhằn, cậu chỉ cần coi như thói quen là được.” Triệu Tiểu Mạt ngẫm nghĩ rồi cũng ừ một tiếng, nhưng trong trực giác của cậu lại vang lên tiếng nói không ngừng——Mau rời khỏi đây.
——— ————-
*: 阴阳怪气 – Miêu tả những hành động, thái độ, cử chỉ khác lạ, khó hiểu. Từ này thường mang ý nghĩa tiêu cực.