
Quay Về Tuổi 17
Giới thiệu truyện
Thể loại: ngôn tình, trọng sinh
Converter: meoconlunar
Editor: mèo mỡ, đỗ đỗ béo
Giới thiệu vắn tắt: “Anh ký đi.” Cô đưa tờ giấy ly hôn cho anh, chờ đợi anh hoàn tất thủ tục ký tên. Kết thúc 11 năm tình cảm, cô hy vọng một khởi đầu mới. Thế nhưng... liệu cô có thể thực sự bắt đầu lại khi thời gian quay ngược trở về năm 17 tuổi? Ông trời ơi, “sửa đổi cuộc sống” này thật kỳ diệu! Trước đây, vì tình yêu, cô đã quyết định rời khỏi gia đình, sống trong khổ sở; lần này, cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ. Trước đây, cô từ bỏ cuộc sống đại học để chăm lo cho gia đình; bây giờ, cô nhất định phải thay đổi. Nhưng... “chồng cũ” thì sao? Dù cố gắng giả vờ không quen biết, hóa ra, anh cũng đã quay lại sau vụ tai nạn. Anh quả quyết rằng không tính toán gì sau cuộc ly hôn, hôn nhân trước đó không còn ý nghĩa. Nhưng giờ đây, anh lại yêu cầu “sửa chữa” mọi sai lầm đã xảy ra. Anh từ bỏ cơ hội trở thành ông chủ tương lai, cứu vớt công ty của cha cô khỏi cảnh phá sản và xóa bỏ “Tiểu tam” bên cạnh. Thật không may, những người đã trọng sinh lại còn “thăng cấp”, khiến số lượng đối thủ của cô tăng lên và trở thành những kẻ cứng đầu.
Giới thiệu: Tại phòng chờ sân bay ồn ào, nơi người vào kẻ ra nhộn nhịp, Khang Đóa Hinh đứng ở vị trí xuất quan, lặng lẽ quan sát dòng người. Cô có vẻ như đang chìm đắm trong những suy nghĩ không ngừng. Sau một khoảng thời gian không xác định, có thể là 10 phút hoặc ngay cả nửa giờ, người đàn ông mà cô chờ đón cuối cùng cũng xuất hiện. “Đóa Hinh? Em đến đón anh sao?” Anh không thể tin vào mắt mình, lập tức bỏ lại đồng nghiệp và chạy ào tới chỗ cô. “Không phải em luôn luôn không thích anh đi công tác sao?” Anh ngạc nhiên hỏi. Thực tế, Khang Đóa Hinh thầm nghĩ rằng cô không thích, nhưng việc không thích đó cũng vô ích. Cô chưa bao giờ có chính kiến mạnh mẽ để phản đối những chuyện mà anh đã quyết định. “Chúng ta nói chuyện đi,” cô cắt ngang, không biết là cố ý hay vô tình, hoàn toàn bỏ qua niềm vui rạng rỡ trên gương mặt của chồng. Nguyễn Đông Luân trò chuyện vài câu với cấp dưới của mình trước khi nhanh chân theo kịp cô. “Em muốn nói với anh cái gì?” Tâm trạng của anh có vẻ rất tốt. “Trước hết tìm chỗ ngồi đã,” cô trả lời. Họ cùng nhau tìm một quán cà phê trong sân bay, gọi hai tách cà phê, sau đó cô lấy tài liệu từ túi xách ra và đưa cho anh. Biểu cảm của anh từ vui vẻ chợt biến thành khó hiểu, tiếp sau là ngạc nhiên và cuối cùng là không thể tin nổi.
“Đơn ly dị.” “Anh không ngờ… em bảo muốn nói chuyện hóa ra lại có ý này,” sau một lúc lâu, anh ngơ ngác lên tiếng. Cô nhẹ nhàng cười: “Bây giờ anh đã biết.” Anh im lặng rất lâu, đôi mắt đăm đắm nhìn tờ giấy đơn ly hôn, lẩm bẩm: “Đúng vậy, anh thực ngu ngốc, sớm nên đoán được em sẽ không vô cớ chạy đến đón anh.” Nỗi cô đơn trong giọng nói của anh làm trái tim cô đau thắt lại. Tuy nhiên, Khang Đóa Hinh cố gắng vờ như không nghe thấy, chỉ đưa bút máy trên bàn vào tay anh. “Điều kiện của em chỉ muốn căn nhà chúng ta đang ở, cái khác đều không cần. Cái này đối với chủ tịch Nguyễn thật không đáng kể, không phải sao?” Như chợt nhớ ra điều gì, cô nhếch môi lười biếng nói: “Dù sao, mấy năm nay số lần anh ở nhà qua đêm cũng không nhiều.” “Anh không hiểu,” anh hạ giọng. “Không hiểu cái gì?” Cô không ngại khiêu khích hỏi lại. Anh tự biết mấy năm gần đây tình cảm của họ đã lạnh nhạt, công việc của công ty còn chưa ổn định, nhiều việc vẫn cần anh phải trực tiếp giải quyết. Trữ tình thỉnh thoảng vỡ vụn. Hơn nữa ngay chính ba năm trước, khi cô sinh non và phải cắt bỏ tử cung, anh vì bận công tác mà không thể ở bên tầng lớp thương xót kia. Nhưng anh không phải không quan tâm đến cô, chỉ là... Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu nhìn vợ, khuôn mặt trang điểm tinh xảo cũng không thể che giấu vẻ mệt mỏi và lo âu. Khí thế của anh bỗng dưng suy giảm. Anh không thể không thừa nhận rằng dù biết rằng nhiều năm qua thiếu cô rất nhiều, thực sự không phải do lòng ích kỷ của bản thân mình. “Nếu ly hôn, em sẽ vui vẻ sao?” một lúc sau, anh hỏi. “Sao không nói là để cho anh vui vẻ? Bên ngoài có biết bao người chờ làm Nguyễn phu nhân, anh không cần lo người khác nói,” cô hứng thú đáp lại, không muốn để anh thấy được sự yếu đuối của mình.
“Anh chưa từng nghĩ vậy.” Anh nhíu mày, rồi cứng nhắc mở miệng. “Ký đi.” Khang Đóa Hinh nhìn anh thật lâu và sau đó nói: “Em không biết ly hôn rồi có thể vui vẻ hay không. Nhưng bây giờ em thực sự không vui vẻ.” Là vợ của anh, thời gian cô có thể nhìn thấy anh còn ít hơn cả cấp dưới, mỗi ngày chỉ chứng kiến người phụ nữ xinh đẹp, tài năng theo sau anh, tham gia vào các buổi tiệc tùng. Chịu đựng những lời châm chọc của cô ta về sự bất hạnh của mình, cô thực sự không vui vẻ. “Anh hiểu rồi.” Anh gật đầu, bàn tay nắm chặt, từ từ ký tên vào tờ giấy. Mặc dù chính mình đã đề xuất ly hôn, nhưng vào giây phút anh ký tên, Khang Đóa Hinh vẫn cảm thấy như có thứ gì đó đau đớn cắt xé trong lòng. Tuy nhiên, cô buộc bản thân không được nhìn. “Em biết anh có việc, nhưng em muốn phiền anh bớt chút thời gian cùng em tới sở hộ chính để hoàn tất thủ tục ly hôn,” thừa dịp anh ký tên, cô không quên nhắc nhở. “Em quyết định thì thôi.” Nguyễn Đông Luân máy móc trả lời. Trên bàn, cà phê vẫn còn nguyên nhưng giờ đây, cả hai đều không còn tâm trạng nên đứng dậy đi thanh toán. Đi bên cạnh anh, Khang Đóa Hinh không khỏi chạnh lòng. Rõ ràng là người thân quen nhất, nhưng trong tương lai họ như hai kẻ xa lạ. Nhưng giờ không thể chần chừ hơn, nếu không đi, cô sợ mình sẽ không chịu nổi. Không muốn nghĩ nhiều, Khang Đóa Hinh bước ra đường. Cô không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Đột nhiên, một chiếc taxi phóng như bay lao tới, không kịp phanh, đâm thẳng về phía cô. “Đóa Hinh cẩn thận!” Nguyễn Đông Luân hét lên tuyệt vọng, chạy vội từ phía sau đến gần. Khoảnh khắc tiếp theo, cô cảm thấy mình bị ôm chặt trong vòng tay anh, rồi ngã mạnh về phía trước.
“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe đâm vào hai người, làm cả hai bị hất văng ra xa vài mét mới rơi xuống, lăn lộn vài vòng. Đau quá, cô cảm nhận được lực đập mạnh khiến mình rời khỏi vòng tay của anh. Trước mắt cô mờ mịt toàn một màu đỏ tươi, dẫu thế, cô vẫn gắng gượng mở mắt, lo lắng cho người đàn ông vừa dũng cảm bảo vệ mình. Dù vừa mới đưa cho anh đơn ly hôn, cô vẫn không thể dối lòng rằng mình không yêu anh. Sau đó, cô nhìn thấy chồng mình nằm bẹp trên đường, hai mắt nhắm nghiền, dòng máu chảy ròng ròng từ đầu. Tim cô như bị xé toạc, đau đớn không thể thốt ra lời. Cơ thể cô đau đớn nghiêm trọng từ cú va chạm, kéo cảm giác chỉ còn lại bóng tối vây kín…