
Phượng Vũ Chiến Ca
Giới thiệu truyện
Dịch giả: Thiên Ý
Nhóm dịch: Vạn Hoa Cốc
Nàng – trưởng công chúa kiêu hãnh của Bang Thập, đã phải đối mặt với sự phản bội từ quốc gia, nhân dân, người thân thiết và chính vị hôn phu của mình. Trong nỗi đau đớn, nàng bỏ trốn và quyết tâm phục thù. Trên con đường lưu lạc, nàng đã chạm trán với những nam nhân định mệnh trong cuộc đời mình.
Lôi Nhược Nguyệt – Gần hai mươi năm, hắn đứng che mưa, chắn gió cho nàng, không để nàng phải chứng kiến bi kịch, khổ đau, chiến tranh và loạn lạc, để nàng mãi mãi là đóa hải đường tươi đẹp nhất trong mắt hắn. “Nàng đi, ta sẽ không giữ, nhưng hãy để ta đi cùng nàng.” Hắn cần nàng, chứ không cần quốc gia.
Mạc Lăng Tiêu – Chân mệnh thiên tử, cả cuộc đời chỉ có một ước nguyện duy nhất: làm cho dân chúng được sống an yên, no đủ, không màng đến danh vọng hay quyền lực. Nhưng khi phải chọn giữa nàng và quốc gia, hắn chỉ có thể đưa ra một lựa chọn. Cuộc đời hắn là chuỗi dài những hối tiếc và thống khổ. Nàng không bằng mạng sống của lê dân bách tính, nhưng nàng chính là toàn bộ cuộc sống của hắn...
Lưu Tịch – Nam nhân khiến bao người say đắm, đẹp rực rỡ như lưu ly bảo thạch, không tỳ vết. Trong sáng. Thánh thiện. Lặng lẽ bên nàng, lặng lẽ yêu nàng, lặng lẽ bảo vệ nàng. Khi đối diện với vực thẳm, hắn mỉm cười, dùng mạng sống mình để đánh đổi mạng sống của nàng. Hắn đơn độc rơi xuống vực sâu thăm thẳm, trong tuyệt vọng.
A Mộc Đồ – Nhân trung chi Vương, với đôi mắt sói màu xanh sẫm, sâu thẳm như đại dương, không biết yêu, chỉ biết hận thù. Hắn bị vẻ kiên cường và bướng bỉnh của nàng làm cho đau đớn và thống khổ. Lặng lẽ theo sau nàng, lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ ôm con đợi nàng trở về, lặng lẽ khóc... Với câu hỏi kia, hắn không trả lời, chỉ ôm lấy nàng và mỉm cười cùng nàng đi đến tận cùng...
Có một lời tiên đoán rằng cuộc đời nàng sẽ kết nối với máu huyết và loạn lạc, với những chiến tướng và sự sụp đổ. Bao nhiêu nam nhân thiết huyết trên con đường tìm kiếm tín ngưỡng riêng, nguyện vì nàng mà bỏ mạng... “Chỉ một lời nói của cô nương thôi cũng sẽ khiến thiên hạ lâm vào một hồi tinh phong huyết vũ...” Phải chăng đó là thật hay giả?
Giang sơn? Mỹ nhân? Yêu, hận, tình, thù? Tất cả đều kết thúc như một bài tráng ca bi thảm.