
Phượng Khuynh Thiên Lan
Giới thiệu truyện
Giới thiệu: Đằng sau vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo và sự cách biệt với thế giới của một nhân vật, ai cũng nghĩ rằng đó là hắn. Nhưng không, chính là nàng! Trong khi đó, nàng lại sở hữu vẻ đẹp yêu nghiệt, nham hiểm, với nét ngọc thấu sáng khiến ánh trăng phải ghen tị. Dễ dàng lầm tưởng rằng nàng là người yếu đuối, nhưng thực ra, đó chính là hắn! Trải qua những âm mưu tinh vi và những khó khăn chồng chất, tuy nhiên, có vẻ như những gì họ phải đối mặt chỉ mang lại cảm giác nhàm chán. Họ đã vượt thời gian, không ngừng khiêu khích vận mệnh; từ những cuộc chạm trán bất ngờ đến những trận chiến ác liệt; trước sự vây khốn của định mệnh, họ vẫn ca vang, vung đao, quyết không nhượng bộ. Khi hoàng quyền bị giày xéo, họ vẫn đứng vững... Những cái bẫy mưu mô này không thể nào ngăn cản được họ. Trong một thế giới đầy cám dỗ, giữa nhân gian đầy nguy hiểm, họ tiếp tục bước đi cùng nhau trên những đám mây mỏng manh. Nếu có lợi, họ sẽ đến; nếu có hại, họ sẽ bước đi. Và nếu ai đó muốn sở hữu người của mình, người ấy chính là "đối thủ" mà họ nhất định không để lọt khỏi tầm tay!
[Trích đoạn ngắn]
Anh nam 1..." - Thái Sử cô nương, hoan nghênh nàng tới ngủ cùng ta! - Ngực non da sữa, bụng thắt vai teo, bắp cơ bèo nhèo – Ẻo lả quá! Không đạt tiêu chuẩn, loại! - Thái Sử Lan, ta lần đầu nhận ra, nữ nhân, không cần nước da trắng tuyết mới là đẹp... - Phải rồi! Nam nhân nước da trắng tuyết, nữ tính quá rồi còn gì! - Nàng cố tình nhóm lửa thiêu đốt tâm tình phơi phới của ta có đúng không? - Tâm tình? Đừng có sỉ nhục hai chữ tâm tình như thế chứ! Theo ta thấy á, trong đầu ngươi ngoài tinh trùng ra thì là gì còn gì khác."
Anh nam 2..." Cả đời này, ta chưa bao giờ hy vọng điều gì viển vông. Ta không cần xinh đẹp hoàn mỹ, chỉ mong tốt đẹp chân thành. Đến giây phút này đây, có lẽ đã gặp được rồi, người đó, chính là nàng... Chỉ có điều, nàng lại hoàn hảo đến mức khiến người ta chùn bước, hoàn hảo tới mức khiến người khác không dám chạm tới, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa."
Anh nam 3..." - Đã gần ba mươi rồi, đệ còn vì ai mà còn chưa chịu yên bề gia thất? - Liên quan quái gì đến huynh! - Gia tộc chỉ còn mình đệ. Nối dõi tông đường, kế thừa dòng họ không phải chuyện đệ có thể thoái thác. - Cái này liên quan gì đến ta. - Giờ đệ đã là trụ cột triều đình, chủ tướng một phương; ba quân thiên hạ, đệ nắm giữ một. Gia mẫu lúc nào cũng khen ngợi đệ tuổi trẻ tài cao, đường đời hứa hẹn, luôn mong muốn đệ cùng xá muội kết tóc se duyên. - Không liên quan đến mẹ huynh. - ...Không phải đệ vẫn còn mong nhớ Thái Sử Lan đấy chứ? - Nàng là tỷ tỷ của ta! - Đệ họ Thai, nàng họ Thái, tỷ đệ cái gì? - Nàng là tỷ tỷ của ta! - Chủ soái sẽ không gả cho đệ. - Nàng là tỷ tỷ của ta! - ...Không phải là đệ cứ mãi hô lên câu này mới có thể kiềm chế bản thân không chạy đến cầu thân nàng đấy chứ? - ... Huynh sai rồi. Cả đời này, ta sẽ không bao giờ cầu thân với nàng. Nàng là tỷ tỷ của ta. Đây là vận mệnh đã an bài, cũng là vận mệnh ban cho ta cơ hội được ở cạnh bên nàng, từ niên thiếu đến trưởng thành, từ bắt đầu đến kết thúc, là duyên phận không thể nào chặt đứt. Chỉ cần nghĩ như vậy, ta liền cảm thấy rất vui. Thật sự, rất vui!"