
Phượng Ẩn Long Tàng
Giới thiệu truyện
Tình trạng: Hoàn (33 chương chính văn + 1 ngoại truyện)
Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, giang hồ – cung đình, thụ biến cường, ôn nhu giáo chủ cường công X thiên chân chấp trứ lưu lạc dân gian hoàng tử thụ, cổ đại, ngược tâm, HE…
Biên tập: F13 (LiveJournal)
Chỉnh sửa: CHGS, GDD
Nổi bật giữa giới giang hồ là một công tử phong nhã, được biết đến với tài hoa và sức thu hút, trong khi đó, y là một thiếu gia thanh tú, thông minh và được mọi người ủng hộ trong chốn thâm sâu. Hắn, là một thiếu chủ của Ma giáo, đã ẩn mình chờ thời trong suốt mười năm dài, không ngừng gian khổ, tất cả vì một mối thù không nguôi. Y lại là Thái tử của hoàng triều, sống cuộc đời trốn tránh, lớn lên trong bóng tối và cũng chỉ vì một âm mưu đã chìm vào dĩ vãng. Hai người vốn chẳng có chút liên quan, với những lối đi riêng rẽ, thế nhưng một cuộc hôn nhân không tình nguyện đã gắn kết số phận của họ. Từ giây phút đó, hai kẻ trước đây không quen biết giờ đây không thể nào tách rời.
Phượng ẩn mình trong giang hồ nhưng lại muốn làm rúng động cả cửu thiên; Long núp trong thâm các song lại cuốn mây gió. Có ai ngờ mọi điều đó chẳng phải là ước vọng của y. Điều mà y khát khao, chỉ đơn giản là… được ở bên hắn mà thôi.
Giới thiệu: Phượng Tam công tử kết hôn với con gái nhà họ Chương, nhưng trớ trêu thay, người y rước về lại là Chương thiếu gia. Mặc dù Phượng Tam vốn nổi tiếng phong lưu, nhưng thực tế, nhiều chuyện lại không như bề ngoài. Chương thiếu gia dần nhận ra rằng Phượng gia không hề giống như đám quyền thế trong giang hồ, trong khi Phượng Tam cũng bắt đầu khám phá ra rằng Chương gia không hoàn toàn như dòng dõi thư hương xuất chúng mà lời đồn đã thổi phồng.
Giang sơn như họa, mỹ nhân như ngọc, chỉ biết trăng lạnh trời ấm người sống thọ [1]. Ta muốn buông bỏ rũ áo, đọc thơ viết chữ, ngắm tuyết đầu cành, hỏi ai sánh cùng?
[1] Trăng lạnh trời ấm người sống thọ (Nguyên văn: Nguyệt hàn nhật noãn tiên nhân thọ) trích từ tác phẩm “Khổ trú đoản” (Nỗi khổ của ngày ngắn) – Lý Hạ. Câu thơ đầy đủ là “Ngô bất thức thanh thiên cao, hoàng địa hậu. Duy kiến nguyệt hàn nhật noãn, lai tiên nhân thọ”. (Ta chẳng cần biết trời cao đất dày, chỉ thấy trăng lạnh trời ấm người sống thọ.)
Bối cảnh: “Phượng ẩn Long tàng” được đặt trong thời kỳ nhà Đường của lịch sử Trung Quốc, với Trường An là kinh đô. Trong cuốn truyện này, xuất hiện nhiều địa danh có thật như Trường An, Tứ Xuyên, Lạc Dương… Tên các nhân vật được lấy cảm hứng từ những họ có thật trong lịch sử, trong đó có cả những phần hư cấu cho tên gọi (ví dụ như Lý Hủ, gia tộc họ Lý). Các tác phẩm thơ văn trích dẫn đều là từ những danh tác nổi tiếng của thời kỳ đó như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Lý Hạ.