
Phù Sinh Nhược Mộng
Giới thiệu truyện
Tên gốc: 浮生若梦 (Cuộc đời phù du như giấc mộng)
Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.
Editor: Bách Linh
Trong bối cảnh nhịp sống của Đại Đường vào những năm loạn lạc, câu chuyện xoay quanh việc khuynh đảo một đời chỉ để gần gũi nhau hơn. Những biến động bất ngờ, những khúc bi thương từ thủa thanh xuân, đời người như một giấc mộng ngắn ngủi, liệu có lúc nào yên vui? Tâm hồn im lặng chờ đợi, tình yêu không dám thổ lộ, và đến cuối cùng, bước chân cần phải ra sao mới đủ can đảm?
Khi gió lửa bùng cháy, bỗng dưng ngoảnh lại, ta tự hỏi liệu ngươi có còn ở đó để cất tiếng hát [Tử Dạ ca] không? Sự dịu dàng của ngươi, tựa như những đám mây nhẹ nhàng, đã in dấu trong trái tim ta, một trái tim vốn đã lạc lối. Nếu như thời gian có thể quay ngược, liệu có thể đổi tóc xanh để sống lại một kiếp?
Không hối hận, dù trải qua bao gian nan và khúc khuỷu, ta vẫn đắm chìm trong những men say ấy. Chỉ khi đắm chìm trong tình sâu, ta mới thấu hiểu hết nỗi bi thương chồng chất. Con đường Tây tiến dài đằng đẵng, nhìn lại chỉ thấy mây khói mịt mờ. Ai sẽ làm ta tỉnh giấc lúc này? Sự tìm kiếm không ngừng nghỉ, một thứ tình cảm không thể quên. Chúng ta từng có một lời hẹn ước.
Vào cái đêm trăng sáng rực rỡ, mây lững lờ trôi, ta không thể nào quên được mối tình này [Đã từng ước định]. Bao nhiêu rêu xanh mới có thể phủ kín bức tường? Cơn mưa to đến mức nào mới cần đến chiếc ô? Ngoài đình hoa, từng cánh hoa lả tả rơi. Dòng nước chảy gọi ta, không nỡ rời xa. Gió thổi qua bờ cỏ, những hàng liễu xanh xao xuyến. Ngươi cúi đầu khóc lóc tiếc nuối cho những ngày tháng đã qua, ánh sáng chiều tà chiếu rọi mái hiên nơi cửa sổ, ngày xưa tươi đẹp giờ đây chỉ còn là nỗi buồn.
Mỗi câu chữ, mỗi nỗi đau đều không thể nói thành lời. Ngươi ngồi đó, chứng kiến duyên phận kết thúc. Khi trái tim thay đổi, lòng nhiều tiếc nuối, nhưng tất cả chỉ là những lời nói suông. Ta đứng dậy, lặng lẽ thắp hương, ngừng lại những ký ức về hình hài ngươi. Nhắm mắt lại, ta cố chấp. [Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói]
Từng khoảnh khắc đã qua, ta đều trân trọng nó như một sự trọn vẹn.