
Phu Nhân, Đừng Chạy!!
Giới thiệu truyện
Trong một chuyến tàu hỏa từ Bắc Kinh, hành khách bỗng chốc rơi vào cơn hoảng loạn khi bọn cướp tấn công và bao vây tất cả các toa. Tiếng la hét vang vọng, khung cảnh hỗn loạn xung quanh, nhưng bầu không khí ấy dường như không làm ảnh hưởng tới cô gái ngồi bên cửa sổ. An Diễm Ninh, với đôi bàn tay nhẹ nhàng lật giở từng trang sách, thể hiện sự bình tĩnh hiếm có trong lúc nguy nan. Khi cô đang chăm chú đắm chìm trong câu chuyện, bỗng một đôi giày xuất hiện trong tầm nhìn của cô. "Tiền và những vật giá trị đều trong vali kia, lấy rồi phiền cút," cô thản nhiên đáp, không rời mắt khỏi cuốn sách.
Lục Âu, với nụ cười nhẹ nhàng, lên tiếng: "Muốn cướp em có được không?" An Diễm Ninh, không xa lạ với giọng nói này, gập lại cuốn sách và ngẩng lên nhìn anh. Nhưng chưa kịp để cô lên tiếng, Lục Âu đã tiếp lời: "Phu nhân, loạn đủ rồi, về nha thôi." An Diễm Ninh mỉm cười hài lòng, nhẹ nhàng đặt cuốn sách vào tay Lục Âu và nói: "Sau này còn dám đốt sách của em, em sẽ đốt luôn nhà anh!"
Lục Âu nhún vai trả lời: "Tuỳ em đốt, em không rời đi là được, dù sao anh cũng có rất nhiều nhà!" An Diễm Ninh không biết phản bác hắn ra sao, chỉ liếc hắn một cái sắc bén trước khi ung dung rời về phòng nghỉ. Hắn liền lẽo đẽo bám theo sau. Những tên cướp đi cùng Lục Âu cũng ngừng khống chế hành khách và tụ tập ở hai dãy ghế, mang ra một đống hạt dưa, vừa cắn vừa trò chuyện. Hành khách chứng kiến tình hình này chỉ biết ngạc nhiên: “Bây giờ đi đón phu nhân về cũng cần khoa trương như vậy à? Cảnh sát, cảnh sát đâu rồi???”