
Phù Hoa Một Đời
Giới thiệu truyện
Trải qua cả cuộc đời trong nhung lụa, Huyên An từng ngỡ rằng mình đã có tất cả, nhưng thực tế lại là một sự trống rỗng khôn cùng. Mồ côi cha mẹ từ sớm, gia tộc không còn, giờ đây đệ đệ ruột cũng vì báo thù mà bỏ mạng. Còn nàng, vì tình yêu mà chấp nhận sự lạnh nhạt của cha mẹ, sự xa cách từ đệ đệ, cũng như sự khinh bỉ từ những người trong gia tộc, lựa chọn đứng về phía hắn. Nàng vốn nghĩ rằng, khi hắn có được giang sơn, hắn sẽ từ bỏ mỹ sắc, không ngờ rằng người chiếm trọn trái tim hắn lại chính là muội muội mà nàng hết lòng yêu thương.
Đến khi nhắm mắt xuôi tay, tiếng cười châm chọc và kiêu ngạo của Tuệ Mẫn vẫn còn văng vẳng bên tai nàng. Nàng nhớ lại hình ảnh của bản thân thuở nào, lúc còn run rẩy:
- "Huyên An a! Cả đời này ngươi chỉ biết sống thanh cao, xuống âm phủ gặp lại cha mẹ chắc hẳn họ sẽ hận ngươi lắm. Họ không thể ngờ được đứa con gái mà họ nhận nuôi giờ đây đã thành hoàng hậu, còn đứa con gái ruột vì tình yêu mà phản bội gia tộc lại có kết cục như ngày hôm nay. Ngươi biết không, độc mà ngươi và cha mẹ trúng đều do Hầu Nghiên sai ta hạ. Thế nào, thử mùi vị côn trùng cắn, sống không bằng chết chắc ngươi khổ sở lắm? Không sao, ngươi sắp được đoàn tụ với cha mẹ mình rồi."
Trong hơi thở cuối cùng, nàng gắng gượng hỏi:
- "Tất cả không phải sự thật, hoàng thượng đâu?"
- "Hoàng thượng bây giờ đang nghỉ ngơi để chuẩn bị cho đại lễ phong hậu của ta ngày mai, người không có thời gian tới xem ngươi chết như thế nào."
- "Câm miệng!" - nàng hét lên - "Cho ta gặp hoàng thượng!"
Tuệ Mẫn cười nhạo, lắc mình bước ra xa rồi nói:
- "Ta cho ngươi xem vật này, ngươi nhận ra chứ? Đây chính là ngọc bội đính ước năm đó của ngươi. Ngươi có biết vì sao hoàng thượng chưa bao giờ đeo nó không? Không phải vì người sợ thái hậu mà vì năm đó hắn đã sớm đưa cho ta. Ta luôn giữ nó cho đến tận ngày hôm nay, để cho tôn nghiêm của ngươi mặc ta chà đạp.. Ha ha.." Rồi Tuệ Mẫn vứt ngọc bội xuống đất, khiến nó vỡ tan tành, giống như lòng nàng bây giờ.
- "Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy? Cha mẹ luôn thương ngươi, ngươi lại nhẫn tâm như vậy?"
- "Thương ta? Thương ta mà coi ta như một người hầu, chỉ vì các ngươi bố thí cho ta chỗ ăn ngủ sao? Còn ngươi là đích nữ phủ thừa tướng mà ta chỉ là đứa con nuôi? Đằng sau các ngươi luôn chế nhạo ta, cười ta." - Tuệ Mẫn gằn giọng, ánh mắt bà hiện lên tia máu tức giận.
Tuệ Mẫn bước đi, để lại Huyên An với miếng ngọc bội vỡ nát trong tay. Nàng nhắm mắt, nhớ lại lời mẫu thân khi còn sống:
- "Huyên An, đây là vật mẫu thân cho con, con nhất định phải trao cho người con yêu thương, ngọc này là ngọc như ý, mẫu thân mong con cả đời bình an."
Nàng nở nụ cười chua xót, nếu có thể sống lại một lần nữa, nàng chắc chắn sẽ không ngu ngốc đến mức từ bỏ cha mẹ, đệ đệ, và phản bội gia tộc vì tình yêu. Nàng sẽ vẽ lại toàn bộ cuộc đời mình một lần nữa… Chỉ cần được sống lại...