
Phong Hoa Phu Quân, Cẩm Tú Thê
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh
Editor: Gió
Số chương: 278 chương (3 quyển) + 6 ngoại truyện
Trong kiếp trước, nàng bị đích thân cha mình lừa gạt khi nói rằng: "Tiểu Hạ à, mẹ con mất sớm nhưng phủ cũng cần chủ mẫu quán xuyến công việc, người khác cha không yên tâm. Con cảm thấy dì thế nào?" Chính vì vậy, dì ruột của nàng trở thành mẹ kế. Trong quá khứ, mẹ kế, người cũng chính là dì ruột của nàng, đã từng đặt câu hỏi: "Tiểu Hạ à, sao ta nghe có người nói phủ An Bình hầu đã bỏ túi hết sản nghiệp của cậu con, chuyện này là thế nào?"
Trong khi em họ lại nói với nàng: "Tỷ tỷ, muội muốn nói chuyện này với tỷ nhưng không ngàn vạn lần đừng nóng giận nha. Hôm nay muội thấy tỷ phu cùng với Lâu gia tiểu thư nói chuyện gì đó liên quan đến đứa cháu trai chết yểu của muội. Hơn nữa, tỷ phủ còn nói muốn cưới nàng ta làm bình thê." Nàng đã sử dụng tất cả các thủ đoạn để đưa phu quân vào ngục, nhưng lại không ngờ rằng bản thân mình cũng bị kẻ khác lợi dụng. Sau đó, nàng lại dùng mọi cách để cứu phu quân ra ngoài, đồng thời tự tay kết liễu mẹ kế và em họ. Nhưng đến lúc ấy, nàng nhận ra mình đã không còn khả năng sống trên đời này nữa.
Sau khi trở về từ cái chết, bên ngoài, nàng thể hiện mình là một người ấm áp, thanh tao, lịch sự, có tri thức và hiểu lễ nghĩa. Thế nhưng, bên trong, nàng lại trở thành một người phúc hắc, nham hiểm, thâm độc, với những thủ đoạn tàn nhẫn! Những kẻ tồi tệ như lão cha cặn bã, em họ xấu xa và mẹ kế liệu có thoát khỏi sự trừng phạt của nàng? Không thể không giẫm đạp lên họ, một lần rồi lại một lần, làm sao có thể gọi họ là đống cặn bã? Mẫu thân vẫn còn sống, nàng có thực sự muốn lập lại sai lầm của kiếp trước hay không?
Mỹ nam yêu nghiệt đã cầu thân nàng lần thứ hai, nhưng với duyên phận ở kiếp trước, liệu kiếp này có thể tiếp tục? Chờ một chút, mỹ nam này từ đâu xuất hiện, không biết có phải quá đẹp trai không? Ô, sao lại có chút quen mắt thế nhỉ?
[Đoạn kịch thứ nhất:] Trên con đường phồn hoa, Bạch Liên Hoa nào đó dừng lại với một chiếc xe ngựa lộng lẫy, tinh xảo, với vẻ mặt yếu đuối nói: “Tỷ tỷ, muội là muội muội của tỷ, sao tỷ lại không nhận muội?” Người qua đường đồng loạt liếc mắt nhìn, thầm suy đoán, đây là tiểu thư nhà nào mà lại không nhận muội của mình? Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Vị tiểu thư này nhận lầm người đúng không? Tiểu thư nhà ta chỉ có một đệ đệ, lấy đâu ra muội muội?”
Cô nàng Bạch Liên Hoa nọ cắn cắn môi, ủy mị nói: “Tỷ, à không, biểu tỷ, muội là biểu muội của tỷ mà.” “Biểu tỷ? Tiểu thư nhà ta chỉ có một huynh trưởng, là con trai thứ ba của cữu lão gia, không biết ngươi từ đâu chui ra lại tự xưng là biểu muội?” Bạch Liên Hoa đột nhiên sắc mặt đại biến, run rẩy nói lần nữa: “Biểu tỷ, muội biết mẫu thân của muội chỉ là thứ xuất, không thể bằng con vợ cả tôn quý, nhưng tỷ cũng không thể không thừa nhận tỷ là biểu tỷ của muội.” Nói xong, nàng nghẹn ngào khẽ nấc. Rèm xe bỗng nhiên được nhấc lên, một tỳ nữ có vẻ ngoài như tiểu cô nương từ trên cao nhìn xuống, quan sát một lượt, sau đó nói: “Hóa ra ngươi chính là con gái của thứ nữ bị đuổi ra khỏi gia tộc. Nghe nói mẹ ngươi ở nhà thủ tiết, nhưng không chịu nổi cô đơn, dám quyến rũ tỷ phu của mình, các lão gia trong gia tộc quá tức giận nên đã đuổi cả hai mẹ con ngươi ra khỏi Vương phủ. Xin hỏi vị tiểu thư này, biểu tỷ của ngươi từ đâu tới?” Lời vừa nói ra, Bạch Liên Hoa hóa đá tại chỗ.
[Đoạn kịch thứ hai]: Mỹ nam yêu nghiệt đang nằm trên giường nhỏ đọc sách, có chút nhàm chán bèn nói: “Người đâu, mời Vương phi đến đây.” “Bẩm Vương gia, Vương phi nói mỗi ngày đều ở trong vương phủ buồn bực phát chán nên muốn ra ngoài đi dạo.” Thị vệ nào đó chợt nhíu mày.
“Vậy sao? Giải khuây một chút cũng tốt.” Thị vệ thở dài, nhưng chưa kịp cảm nhận sự nhẹ nhõm lại nghe chủ tử hỏi tiếp. “Đi nơi nào?” “Bẩm Vương gia, nói là đi đường Đông.” Tinh thần cảnh giác của thị vệ lại gợn dậy, chuẩn bị sẵn sàng đón địch. “Đường Đông? Đi chỗ đó làm gì?” “Ngắm hoa ạ.” Mồ hôi lạnh từ trán thị vệ bắt đầu chảy xuống. “Ngắm hoa? Chỗ đó có hoa nở sao? Sao bản vương lại không biết?” Mồ hôi trên trán mỗ thị vệ càng lúc nhiều, “Hồi bẩm vương gia, ở đó mới mở một Phương Tâm quán.” “Phương Tâm quán?” “Đó là nơi có nhiều tiểu quan. Vương phi nói muốn ra ngoài ngắm mỹ nam.” Thị vệ nào đó lập tức quỳ sụp xuống đất. “Nữ nhân chết tiệt, xem bản vương là người chết rồi hả? Bản vương còn chưa đủ mỹ sao?” “Vương phi nói, ngày nào cũng ăn hải sâm bào ngư phát ngán rồi ạ.” Sau khi nói ra những lời này, mỗ thị vệ thề, ngày mai hắn sẽ tự mình xin ra tiền tuyến giết giặc. Thà chết trên chiến trường cũng không chịu phục vụ hai vị chủ tử này.