
Phong Đao
Giới thiệu truyện
Title: Ổ Xù Già (C1-16) / Sentancuoithu
Thể loại: Đam mỹ, giang hồ, sư đồ, niên hạ, 1×1, HE
Tình trạng bản gốc: Hoàn (213 chương)
Nguyên tắc: Đam mỹ cổ trang, mỹ nam tử, chung tình 1×1, không có phụ tử/huynh đệ, không nhược thụ, không cao H (nếu có H cũng phải thanh thủy văn), không luyến đồng. Quan trọng nhất là HE, những người có tình thân sẽ trở thành quyến thuộc. Con tim mỏng manh dễ vỡ a!
Tên truyện: Phong Đao – Từ “Phong” ở đây có nghĩa là niêm phong, khóa lại. Hiểu một cách đơn giản là cất cây đao vào, không còn sử dụng nữa, cũng có thể coi là thoái ẩn giang hồ.
Văn án: Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ. Những người sống trong giang hồ, đạo nghĩa cao ngút trời, phong lưu mà tiêu sái. Một cá nhân, một vũ khí, một thân lang bạt. Có một chàng trai, khi còn trẻ đã bước vào giang hồ, phải đối mặt với vô vàn chông gai, người lừa gạt, cạm bẫy giăng đầy. Một thân trải qua bao phong sương, gian khổ, từ đó trở thành người chuyên đi giăng bẫy người khác...
“Ngũ hồ tứ hải đều là chiến tranh, ở chốn giang hồ ấy hả, có ân báo ân có oán báo oán, cứ thế lặp đi lặp lại, không sống thì là chết.”
Nhiều năm trước, chàng thiếu niên Sở Tích Vi vừa gia nhập sư môn đã nghe thấy câu nói đó, như bị cơn tuyết lạnh lẽo dội xuống đầu.
Để dọa tiểu đồ đệ, Diệp Phù Sinh mới thong thả nhấp một ngụm trà và nói: “Câu trên chỉ là nói nhảm thôi.”
Mỗi một thiếu hiệp mới chân ướt chân ráo vào giang hồ đều phải đối mặt với đủ loại bẫy rập. Nửa đời trước, Diệp Phù Sinh cũng đã trượt qua không biết bao nhiêu cái bẫy, nhưng nửa đời sau, y đã hoàn toàn tỉnh ngộ, quyết định tự mình đi bẫy người khác. Thế nhưng, nếu thực sự đơn giản như vậy, thì đã không phải gọi là giang hồ.
Nhất kiếm phá vân khai thiên địa, Tam đao phân lưu định càn khôn. Đông tây Phật đạo tranh trước sau, Nam Bắc Nho Hiệp luận cao thấp. Huyền thoại sẽ không vì con người già đi mà biến mất, ân oán cũng sẽ không vì thời gian trôi mà phai nhạt.
Nhất đại đao khách Kinh Hồng từ bỏ triều đình và quay về chốn giang hồ, vốn dĩ định sống một cuộc đời an nhàn, nào ngờ tiểu đệ tử mà y đã thu nhận năm xưa giờ đã trở thành nhất đại Hắc Sơn Lão Yêu, không nỡ buông tha cho y.
Đối diện với hiểm độc lại phải chịu nhục nhã, từ đó hóa thành mối thù hận của đệ tử công và bản thân luôn tự lao vào chỗ chết – không ngừng cợt nhả sư phụ thụ. Đây là câu chuyện về một vị sư phụ có tính tình cợt nhả phiêu bạt khắp giang hồ, gợi lại những ân oán xưa trong võ lâm. Câu chuyện cũng phản ánh hành trình lãng mạn của một vị đồ đệ ngạo mạn, trung khuyển kiên trì theo đuổi sư phụ mà không rời xa.
Tranh vanh quá hậu, phồn hoa thành hôi. Kinh Hồng Lược Ảnh, thiên hạ phong đao.
Chú thích:
(*) Thiên hạ phong vân xuất ngã bối, nhất nhập giang hồ tuế nguyệt thôi.
Dịch: Thiên hạ phong vân có bọn ta, giang hồ chốn ấy mới kinh qua.
(**) Tranh vanh: Thời kỳ đỉnh cao.
(***) Về tên truyện: Phong Đao – Phong ở đây là niêm phong, khóa lại, hiểu nôm na là cất cây đao vào, không dùng nữa, cũng có thể gọi là thoái ẩn giang hồ.