
Phải Chăng Là Cố Nhân Đến
Giới thiệu truyện
Tên: Phải chăng là cố nhân đến
Tác giả: Tô Miên Thuyết
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Nhẹ nhàng, Tình cảm, Đoản văn, SE, Ngược tâm.
Nguồn: Tấn Giang
Độ dài: 3 chương
Editor: Miêu Miêu đi lạc
Giới thiệu: Gia Hưng Song Kiếm Các, Đỗ Nguyên Kỳ Tử Ước ra đời vào năm Thành Hoá thứ mười chín. Đỗ Tử Ước, một người con của Gia Hưng, là con trai thứ ba trong dòng chính của gia đình thương nhân chuyên bán muối Đỗ Biện. Từ nhỏ, Tử Ước đã sống một cuộc đời phóng khoáng, không biết mệt mỏi, có mắt nhìn tinh đời và tiêu tiền như nước. Hầu như tất cả các bảo vật của hai triều Hoằng Trị và Chính Đức đều tụ tập tại Song Kiếm Các. Tử Ước có tài vẽ rất đẹp, ông đã học hỏi kinh nghiệm từ những bậc thầy đương thời, vươn tới bút pháp của những người nghệ sĩ, tìm kiếm dấu tích hào hùng từ thời Đường, để rồi tạo ra những kiệt tác xuất sắc của thời đại. Thế nhưng, trái lại với tài năng nghệ thuật, ông lại bủn xỉn khi giao tiếp, thường xuyên mâu thuẫn với giới quan viên, điều này phải chăng là bản chất của một thương nhân. Đến năm Chính Đức thứ mười một, Song Kiếm Các bị thiêu rụi, khiến một nửa số đồ sưu tập trở thành tro bụi, và sự kiện này thực sự trở thành thảm họa đối với những người yêu cái đẹp như ông. Tử Ước cũng đã qua đời khi 43 tuổi, cuộc sống lẻ bóng của ông để lại di sản lớn lao cho anh em, nhưng chẳng bao lâu sau, sản nghiệp này đã bị phân chia, rơi vào cảnh hoang tàn không còn gì đáng giá.
—---《Bản ghi chép cũ bị thất lạc》
Vào tuổi tám, y đã dùng một hạt vừng vi điêu để mở ra cả một thế giới cho nàng. Năm đó, y mới hai mươi lăm tuổi, đang trong thời kỳ hưng thịnh, sở hữu một toà lầu chất đầy bảo vật trân quý. Tới năm mươi hai tuổi, y đã trao tặng nàng một cây bút lông thỏ, truyền thụ cho nàng nghệ thuật vẽ. Năm ấy, y còn chỉ mới hai mươi chín, đang ở đỉnh cao tài hoạ, một thanh niên phong nhã, nổi bật nhất miền Giang Nam. Vào năm thứ mười sáu, y đã vẽ một bức hoa sơn trà tặng nàng, từ đó không còn gặp nàng nữa. Năm đó, y ba mươi ba tuổi, gia cảnh đã sa sút, đóng cửa bỏ mặc thế giới bên ngoài, chỉ sống cô độc với những cổ vật.
Mỗi trái tim đều chứa đựng những khát khao thầm kín, những mong mỏi chưa bao giờ được thể hiện cụ thể. Nhưng khi những điều đó đã được thổ lộ, có lẽ đã không còn kịp nữa rồi.
[Hoàn toàn là hư cấu, xin đừng kiểm chứng]
Tag: Chính kịch
Một câu tóm tắt: Phải chăng là cố nhân đến.