
Phá Tan Mối Hận Gió Xuân
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, HE. Dịch: Duongnga199615. Không có văn án @@ Đây là phần nhận xét từ bạn LiLy Trần (lilicious14.wordpress.com): Đối với tôi, đa phần các tác phẩm của Thẩm Thương My đều để lại dấu ấn, nhưng trong số đó, quyển này chiếm vị trí đặc biệt nhất trong trái tim tôi. Mặc dù câu chuyện không hoàn toàn xuất sắc, nhưng nó mang lại cảm giác rất chân thật. Có lẽ, nó giống như một gương phản chiếu cuộc sống của chính mình, nên tôi cảm thấy yêu thích.
Tình yêu được định nghĩa như thế nào? Liệu khi ta còn trẻ có khác so với những gì ta cảm nhận sau này không?
“Lúc chúng ta còn trẻ, yêu một người, còn yêu hơn cả bản thân mình, chân trời góc bể dù khổ đến đâu cũng vẫn愿 nguyện đi theo người đó. Sau này, khi lớn tuổi hơn, ta dần nhận thức được trách nhiệm của bản thân, gánh vác nhiều điều hơn, không thể buông thả, cũng không thể bay xa.”
Khi Diệp Cô Dung yêu Nhiếp Dịch Phàm, vì đó là mối tình đầu, tình yêu xuất phát từ những năm tháng thanh xuân, và kéo dài suốt tám năm, vì thế cô đã hết lòng yêu thương, hy sinh tất cả vì người ấy.
Tuy nhiên, đàn ông khác với phụ nữ. Khi họ trở thành người đàn ông trưởng thành, khát vọng của họ không chỉ dừng lại ở tình yêu. Giữa Diệp Cô Dung và Nhiếp Dịch Phàm, ai đúng ai sai? Anh có lỗi vì đã ngoại tình, hay cô có lỗi khi để anh có cơ hội ngoại tình? Mỗi người có cái nhìn riêng về vấn đề này, nhưng bản thân tôi tin rằng, khi mối quan hệ đến hồi kết, không thể quy trách nhiệm chỉ cho một người.
Nhiều cô gái yêu lâu ngày, vì thời gian quá dài, họ dễ dàng tự lừa dối bản thân, nhẫn nhịn, cố gắng để giữ lại tình yêu. Nhưng, tại sao phải chịu đựng trong khi cuộc sống trở nên khổ sở? Tôi rất thích quan điểm của Nhan Cảnh Thần, rằng cuộc đời này phải theo đuổi hạnh phúc, không nên rong ruổi tìm kiếm sự buồn phiền. Sống bên Dịch Phàm, Cô Dung không hạnh phúc! Chính vì cảm giác không vui vẻ, việc chia tay là điều cần thiết dù rất khó khăn.
“Tất cả sẽ qua đi, bất kể thời gian đẹp hay tệ như thế nào, cũng như dòng nước cuộn chảy không bao giờ quay đầu lại, chỉ có thể nắm bắt từng khoảnh khắc.”
Mỗi con người đều tồn tại những khoảng trống nhất định trong cuộc sống, waiting cho những người khác đến đúng thời điểm, không sớm không muộn. Nhan Cảnh Thần đã đến với Diệp Cô Dung trong thời khắc cô đơn và trống rỗng nhất, khi mà lòng người chênh vênh nhất.
Hai người đều ở ngưỡng ba mươi. Một người vừa mới ra khỏi mối tình kéo dài tám năm, còn chưa kịp ổn định; một người không có ý niệm về hôn nhân, vừa đào hoa vừa cuồng công việc. Ở tuổi ba mươi, nhiệt huyết không còn như thời thanh xuân, tình yêu cũng trở nên phức tạp; như Diệp Cô Dung đã nói, “tình yêu ở tuổi này ít nhiều nhiễm những màu sắc của lý trí và tính toán.”
Chim sẻ sợ cành cong, liệu một CEO như Nhan Cảnh Thần có trở thành một Nhiếp Dịch Phàm thứ hai hay không?
“Trong thành phố này không thiếu đàn ông độc thân, nhưng cô không biết cuối cùng ai sẽ là chồng của mình.”
Diệp Cô Dung chính là như vậy, không biết nên dành tặng tình cảm nhiều đến đâu, cố gắng giữ lại cho mình một ít, cũng không dám yêu. Nhưng liệu con người có thể chống lại nỗi cô đơn? Suy nghĩ mãi, Diệp Cô Dung chưa thực sự yêu Nhan Cảnh Thần, vẫn còn hoài nghi, tự ti và không chắc chắn. Thế nhưng, cô đã quyết định bắt đầu lại, từng bước một, như đi trên mặt băng mỏng, cẩn thận hướng tới hạnh phúc của mình.
Tôi cá nhân rất thích con người như Nhan Cảnh Thần, không gò bó cũng không ép buộc, sống cởi mở. Nhưng có lẽ anh cũng có những nguyên tắc riêng cho bản thân mình: “Theo ý anh, một người đàn ông đã thất bại trong hôn nhân, tuyệt đối không thể là một người đàn ông thành công; dù anh có thành đạt trong sự nghiệp, cũng không thể sánh bằng một cuộc hôn nhân không thành.”
Vì thế, anh luôn muốn trở thành người đàn ông thành công, nên sẽ không ngu ngốc như Nhiếp Dịch Phàm, để đánh mất mục tiêu cuối cùng của mình. Tương lai không ai biết trước, không ai có thể đảm bảo Diệp Cô Dung và Nhan Cảnh Thần sẽ hạnh phúc nắm tay nhau tới già. Nhưng hiện tại, họ đang hạnh phúc, phải không? Con người không nên tham lam, chỉ cần đủ là được rồi.
Nếu một ngày phải chọn lựa, hãy nhớ rằng “cùng đường thì chỉ lo cho bản thân, thành đạt thì cứu tế cả thiên hạ.” Người không biết yêu chính mình thì không thể tìm thấy hạnh phúc. Hãy nhớ rằng, cuộc sống này không bao giờ công bằng… và hạnh phúc cũng vậy…
“Sự gặp gỡ của con người thật diệu kỳ, cuộc sống là một nghịch lý lớn và đầy đau thương; lựa chọn người này, bạn sẽ phải mất đi người khác…”
Cuộc sống là một hành trình không ngừng thỏa hiệp, và tình yêu không phải là tất cả. Những sai lầm đã qua không thể sửa chữa, nhưng chúng ta vẫn có thể tiến về phía trước. Nghĩ cho bản thân… và hướng tới hạnh phúc. Thế thôi!