
Oan Gia! Mình Ta Xuyên Không Đủ Rồi
Giới thiệu truyện
Tên fic: [xuyên không] oan gia! mình ta xuyên không đủ rồi sao ngươi cũng bon chen nữa hả???
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, oan gia ngõ hẹp, hơi hài hài tí
Nhân vật chính, Trần Bích Ngọc, và hắn, Nguyễn Gia Khanh, chính là những “oan gia ngõ hẹp”. Chỉ cần gặp nhau là chắc chắn xảy ra xung đột. Trong một lần cãi nhau, Trần Bích Ngọc vô tình bị Nguyễn Gia Khanh đẩy vào tình huống xuyên không. Nhưng xuyên không cũng không có gì đáng sợ, vấn đề là cô lại xuyên vào một đám cưới, và đặc biệt hơn, cô chính là cô dâu đang chờ phu quân gỡ khăn che mặt!
Chiếc khăn voan được mở ra, trước mắt cô là một tên mỹ nam đang chăm chú nhìn, miệng có phần giật giật cười chế giễu cô, rồi đột ngột quay lưng lại, quẳng cho cô câu nói đầy đe dọa: “Tiện nhân là ngươi hại chết Thanh nhi, ta sẽ trả thù ngươi, cuộc hôn nhân này sẽ chôn vùi hạnh phúc của ngươi mãi mãi!”
Hả? Hắn vừa thốt ra điều gì? “Chôn vùi hạnh phúc của nàng”? Nằm mơ đi, nàng là ai? Là người hiện đại đấy nhé! Ai có thể khiến nàng phải khuất phục? Nàng sẽ học hỏi các tỷ tỷ đi trước, khiến hắn yêu thương nàng rồi sẽ bỏ mặc hắn, để hắn phải nếm trải nỗi đau mà hắn đã dành cho nàng hôm nay.
Thế nhưng, mọi nỗ lực của nàng để lấy lòng hắn đều không mang lại kết quả. Hắn rồi cũng vì người nữ nhi kia mà đánh đập nàng, để lại cơn thịnh nộ trong lòng nàng. Nàng thề sẽ giết hắn…
Với chiếc đoản kiếm trong tay, nàng đâm thẳng vào ngực hắn, từng giọt máu theo lực đâm mà tràn ra nhuộm đỏ y phục của hắn, rơi xuống đất, từng giọt tí tách. Hắn từ đó ra đi…
“Tại sao ngươi còn chưa chết?” – Nàng sợ hãi khi thấy hắn bỗng dưng sống lại.
“Oan gia, món nợ giữa ta và ngươi chưa dứt, lý do gì ta phải chết?” – Hắn đáp lại.
“Ngươi… oan gia, Nguyễn Gia Khanh này, tại sao ngươi cũng xuyên không?” – Nàng hoang mang hỏi.
“Trần Bích Ngọc, ngươi xuyên không được thì tại sao ta không thể?” – Hắn khẳng định, rồi cất lời với tâm trạng vừa vui vừa bối rối.
Nàng nhìn kẻ mà mình vừa đâm chết bỗng dưng sống lại khiến lòng đầy e ngại và lo lắng.
“Nào thê tử của ta, sau này nàng phải hảo hảo nghe lời ta!” – Hắn kiêu ngạo hứa hẹn.
“Gì? Oan gia, đừng tưởng xuyên qua thành phu quân ta thì muốn gì cũng được, cẩn thận ta giết ngươi lần nữa!”
“Vậy sao?”…