
Oan gia
Giới thiệu truyện
Thể loại: cổ trang, giang hồ, on nhu công, nữ vương thụ, có chút ngược khúc cuối. Edit: Nấm Rơm.
Tại sao con người thường chờ đến khi mất mát mới cảm thấy hối hận? Những câu từ cãi vã và sự hiềm khích giữa họ, chỉ vì sự cuốn hút không thể chối bỏ từ ánh mắt của hắn... Đường Mặc Phi, với sự phong lưu và phóng khoáng, gặp gỡ Long Vũ, kẻ cao ngạo và lạnh lùng. Họ trở thành oan gia, nhưng một cách ngẫu nhiên lại bị chỉ định làm “phu thê”.
Để tránh thảm kịch “sát phu”, Đường Mặc Phi tìm cách trốn chạy, và Long Vũ, bị ‘bỏ rơi’, quyết tâm theo đuổi. Tuy nhiên, số phận đưa đẩy khiến họ liên tục gặp lại những kẻ thù, buộc phải tạm thời nương tựa vào nhau để đối phó với những cuộc truy đuổi. Trong những khoảng thời gian bình yên bên nhau, nhiều cảm xúc mới mẻ dần dần nảy nở, tình cảm của họ cũng ngày càng sâu sắc. Hai người, mặc dù cứng cỏi, lại không thể hiểu vì sao lại rung động. Liệu họ có nên bỏ qua tấm lòng chân thật của nhau?
Đường Mặc Phi hoàn toàn nhận thức rằng mọi chuyện cuối cùng rồi cũng sẽ dẫn đến kết cục như vậy, khi trí nhớ như trận lũ bất ngờ dồn dập ùa về: – Y nhớ rõ từng nụ cười của Long Vũ dành cho mình; y nhớ từng biểu cảm kiêu ngạo và cả sự oán hận trong ánh mắt của hắn; y cũng không thể quên ngày hôm ấy trong sơn động, khi Long Vũ với tóc tai lộn xộn và bộ quần áo bẩn thỉu, nhưng chỉ vì y mà hắn chấp nhận mọi khó khăn, thể hiện một thái độ và phong cách thật khác biệt.
– Bởi vậy, người bạn từ thuở nhỏ này mới luôn quan tâm đến y; vì thế màLong Vũ đối với mọi người xung quanh đều xa lạ, nhưng lại đặc biệt khác biệt với y; cũng vì lý do đó mà Long Vũ không ngại ngần vượt qua ngàn dặm để truy tìm y, mặc cho lời lẽ ngoài miệng muốn giáo huấn y, nhưng trong những lúc nguy hiểm vẫn luôn ở bên cạnh y.