
Nương Tử Cho Ta Một Cơ Hội Được Không?
Giới thiệu truyện
Thể loại: Trùng sinh, Đồng nhân, nam sủng nữ, nữ ngược tâm nam
Beta: Liễu Nhược Giang, Trương Thiên Tuyết, Mộ Dung Thiên Phi
Nguyên tác: Hoa tư dẫn chi Tận kiếp phù du
"Nhân sinh như mộng
Tận kiếp phù du."
Ở kiếp trước, nàng đã dành trọn tình yêu cho hắn, bằng lòng gả cho hắn, từ bỏ chiến trường để trở thành một người phụ nữ đảm đang, chăm sóc con cái trong nhà. Tuy nhiên, sự đổi lại là hắn luôn lạnh lùng, tàn nhẫn, bất chấp nỗi đau mà nàng phải chịu đựng. Hắn đã phế bỏ tay nàng, để con nàng chết đi trong cô đơn, trong khi hắn lại lạnh lùng ôm ấp người phụ nữ khác. Hắn mãi mãi không hề quan tâm đến nàng. Cuối cùng, nàng chọn cách sống trong mộng ảo, bỏ mình ra đi, không còn vương vấn gì với hắn.
Hắn, trong sự tàn nhẫn và tuyệt tình của mình, đã khiến nàng sống trong đau khổ, và chính sự thương tâm đó dẫn đến cái chết của nàng. Đến khi bí mật được phơi bày, hắn mới ân hận, nhưng tất cả đã quá muộn. Hóa ra người đã cứu hắn chính là nàng, trái tim mà hắn đã đánh mất cũng là của nàng. Hắn ngu ngốc không nhận ra rằng hình bóng nàng đã in sâu trong tâm trí hắn từ lâu. Khi hắn nhận ra điều đó, mọi chuyện đã trở thành quá khứ. Hắn nguyện cùng nàng đoàn tụ ở thế giới bên kia, chịu đựng hàng vạn đau thương và chết trong trận chiến.
Liệu có kiếp sau, hắn mong muốn một cuộc đời trọn vẹn bên nàng, một đôi uyên ương, không còn nguyện ước thành tiên, chỉ hy vọng có thể bù đắp cho nàng, yêu thương nàng thêm một lần nữa. Nhưng với sự vô thường của thế gian và nghịch cảnh, hắn quyết tâm không để nàng phải chịu tổn thương thêm lần nào nữa trong kiếp sống này. Nhưng liệu mọi chuyện có thật sự thay đổi? Nàng có còn như trước, có còn yêu hắn nữa hay không?
♪ Đoạn ngắn 1: Lập giao ước đêm động phòng
Tống Ngưng trong bộ giá y đỏ thẫm, nàng tựa cười như hoa nhìn Thẩm Ngạn. “Thẩm Ngạn, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Nàng như vậy khiến Thẩm Ngạn không khỏi nhíu mi. “Chuyện gì?” Hắn tiến lại gần nàng, đây là lần đầu hắn ngắm nhìn vẻ đẹp kiều diễm của nàng trong trang phục ấy, nhưng lòng lại bất an. “Thật ra, cũng không có gì, ta biết ngươi đã có người trong lòng, mà ta cũng không muốn làm tiểu tam, chi bằng ta cùng ngươi làm một giao ước thì sao?” Nàng nhìn sắc mặt của hắn đang trở nên u ám mà nuốt một ngụm nước bọt. “Giao ước?” Thẩm Ngạn mím môi, hai tay trong tay áo nắm chặt, khớp xương trở nên trắng bệch. Tống Ngưng quan sát hắn một lát rồi tiếp tục: “Ừm… Liễu Thê Thê là người trong lòng ngươi, ta đây không muốn vô sỉ cướp vị trí chính thê của nàng. Nhưng hiện tại ta tạm thời ở lại phủ tướng quân. Sau một thời gian, ngươi viết hưu thư cho ta rời đi. Đến lúc đó, ngươi theo đường riêng của ngươi, còn ta sẽ tìm một nam nhân thật lòng thương ta…” Nàng đang mơ mộng về những ngày tháng tự do bên tình lang mà không hay biết rằng trái tim hắn đã đau đớn. “Không thể được,” Hắn nghiến răng nói.
♪ Đoạn ngắn 2: Ghen với tiểu tam
“Hai người các ngươi đang làm cái gì, hả?” Thẩm Ngạn gần như tức giận đến ngất xỉu, đây là tình cảnh khốn kiếp gì vậy? Hắn vừa trở về sau một trận thắng lợi, mang theo nỗi nhớ nàng đến điên cuồng, nhưng lại thấy cảnh tượng này. Một màn nàng đang “hồng hạnh xuất tường” bên cạnh một nam nhân, tay hắn vòng qua eo nhỏ của nàng, thân thể họ gần như không còn khoảng cách. Thẩm Ngạn càng nhìn càng thấy tức giận, lửa giận bùng phát. Hắn chưa từng ôm nàng, vậy mà cái gã kia có tư cách gì chiếm hữu nàng chứ? Khốn kiếp, chỉ vì gương mặt đẹp và xuất thân chút hơi hơn hắn mà muốn chiếm hữu nương tử của hắn sao? Hắn sẽ không để chuyện đó xảy ra.
♪ Đoạn ngắn 3: Ghen với tiểu tứ
Thẩm Ngạn cố gắng làm điểm tâm đầu tiên của mình để mang cho A Ngưng. Nhưng vừa tới cửa, hắn đã nghe thấy tiếng nói cười “mờ ám” bên trong. “Đừng… Ngươi nhanh như vậy làm gì a…” “Ha… ha… tại ngươi chậm thôi a,” một giọng nam trầm ấm trả lời. “Ngươi còn cười nữa, ta bỏ mặc ngươi.” “Ha… ha… được rồi, tiếp tục.” Thẩm Ngạn nghe không nổi nữa, sắc mặt âm trầm, khí lạnh lan tỏa quanh mình, hùng hổ mở cửa. Cảnh tượng bên trong khiến hắn tức giận hơn. Tống Ngưng đang ngồi cạnh nam nhân họ Nam Cung kia, tay hắn ta ôm vai nàng, hai người cùng xem một quyển sách. Thẩm Ngạn không thể chấp nhận, giận dữ đặt đĩa bánh lên bàn và kéo Tống Ngưng về phía mình, tách khỏi nam nhân kia. Nhìn cánh tay của người đàn ông vừa ôm vai nàng cứng đờ, Thẩm Ngạn nhướng mày, cười đắc ý với Nam Cung Diệp Thần.
*Thông báo: văn án có MỘT SỐ yếu tố lừa tình, mong độc giả cân nhắc trước khi đọc.*