
Nửa Đời Quen Thuộc
Giới thiệu truyện
Năm ấy, cô tiễn anh lên đường nhập học trong bầu không khí đầy xúc cảm. Hai người ngồi sát bên nhau, cùng lắng nghe âm nhạc từ chiếc MP3. Anh nhìn đồng hồ, chậm rãi nói: “Nghe hết bài này anh sẽ đi.” Cô mỉm cười, âm thầm nhấn nút Replay, chính vì vậy mà anh đã lỡ chuyến xe. Đến lúc phải ra đi, anh vẫn kiên quyết rướn người nhắc nhở cô: “Nhớ phải sống tốt đấy. Nếu như làm chuyện gì có lỗi với anh, em đợi xem anh sẽ trừng phạt em thế nào?” Cô cứng rắn huých anh một cái như một lời cảnh cáo: “Nếu anh dám trêu chọc cô gái khác, em sẽ vặn gãy cổ anh.”
Tới khoảnh khắc then chốt, anh nghiêm túc hỏi: “Chỉ còn ‘phòng tuyến cuối cùng’ này, tiếp tục chứ?” Cô có chút bực mình, thử thách thêm sức chịu đựng của anh: “Anh là quân nhân, có quyền lùi lại sao?” Chính vì vậy, với sự đồng ý không ngờ từ cô, anh chỉ còn cách bất chấp mọi thứ để nắm lấy thắng lợi cuối cùng. Như câu tục ngữ đã nói: “Lấy thương nhân làm phu nhân, lấy quan nhân làm bà lớn, còn lấy quân nhân chỉ có thể làm chị dâu!” Và câu tục ngữ khác cũng nhấn mạnh: “Sắt tốt không làm đinh, lấy chồng không lấy người nhà binh!” Vì vậy, câu chuyện này cho thấy rõ nơi nào có áp bức, nơi đó ắt hẳn sẽ có đấu tranh.