
Nữ Pháp Y Thiên Tài
Giới thiệu truyện
Tên gốc: Nữ thần thám pháp y thiên tài
Tác giả: Thiên Định Phong Lưu
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, trinh thám, nam chính kiêu ngạo, nữ chính cơ trí.
Độ dài: 4 quyển, 207 chương + 5 ngoại truyện
Edit: Liệt Hỏa Các
Beta: Queenie_SK
Poster: Vi Vi aka Mạc Y Phi
Khi Tần Khanh gõ cụm từ "Trung Khuyển" vào thanh tìm kiếm trên trang Baidu và nhấn Enter, Bách Khoa Toàn Thư Baidu lập tức đưa ra kết quả: nhẹ nhàng, khoan dung, không vượt giới hạn, không sợ cô đơn, ngoan ngoãn vâng lời, học thức uyên thâm, có chủ kiến và tài năng. Cô ngay lập tức tắt trang web và thắc mắc trong đầu: liệu trên đời có những người như vậy hay không? Một sự mâu thuẫn nhưng cũng đầy hoàn mỹ.
Cô hoàn toàn không biết rằng một ngày nào đó, cuộc sống của mình sẽ giao thoa với một người như thế. Khi lần đầu gặp mặt, anh ấy khoanh tay, hất cằm với dáng vẻ kiêu ngạo và nói: “Tiêu chuẩn chọn bạn gái của tôi rất cao. Xin vui lòng đừng nhìn chằm chằm tôi quá ba giây.” Trong bữa ăn, anh ấy thể hiện sự ga lăng bằng cách kéo ghế, gắp thịt cho cô, rồi lịch thiệp hỏi: “Thích ăn loại thịt nào? Là vụn thịt thi thể đã rữa nát?” Và khi ốm đau, gương mặt tuấn tú của anh nhăn nhó vì khó chịu, tức giận ngồi bên khi cô đang truyền dịch và nói: “Không phải đã báo trước cho em rồi sao? … Đấy em coi đi, có phải rất cảm động không?”
Trong thế giới này, mọi người đều kính nể Tiêu Tự Trần như một đại thần. Nhưng chỉ có Tần Khanh, qua những tìm tòi và phân tích tỉ mỉ, mới nhận ra thực chất anh chính là một "Kiêu ngạo trung khuyển hoàn mỹ".
Nhật ký theo đuổi vợ của Tiêu Đại thần:
Tiêu Đại thần: “Cung nhị! Theo đuổi con gái là sao?”
Cung Trầm: “Tiêu Đại thần, hôm nay mặt trời mọc hướng Đông!”
Tiêu Đại thần: “Đừng lảm nhảm, hỏi cậu vài câu!”
Cung Trầm: “Không dám, không dám!”
Tiêu Đại thần: “Theo đuổi như thế nào?”
Cung Trầm muốn phun nước miếng: “Thì… mời ăn cơm, quan tâm chăm sóc, câu dẫn…”
Tiêu Đại thần cầm bút lướt nhẹ lên giấy: “Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”
Trong đầu Cung Trầm xuất hiện hình ảnh Tiêu Đại thần “đóng khố” đi dụ dỗ con gái nhà lành, lắc đầu: “Thật ra mỗi ngày cậu chỉ cần phát một ‘dự báo’ là được.”
Tiêu Đại thần đang suy nghĩ đến hai chữ câu dẫn: “Cậu chắc chứ?”
Cung Trầm cười sằng sặc: “Điều chúng ta nên chú trọng chính là cảm động, con gái rất dễ xúc động, khi rung động tất nhiên sẽ yêu cậu thôi.”
Và rồi, trong lúc đang viết báo cáo nghiệm thi, Tần Khanh mỗi ngày đều nhận được tin nhắn như sau: “Hôm nay trời mưa nhỏ đến mưa vừa, nhiệt độ từ 24-31 độ, gió Nam mạnh cấp 3, tia tử ngoại đạt mức 9, cường độ mạnh.”
Nhắc nhở: Ra ngoài nhớ mang theo dù.
Theo Đài khí tượng Kỳ Thị ngày xx tháng xx năm xx, Tiêu Tự Trần tự tay nhắn tin. Tần Khanh xem xong: …
Nhật ký giết cá của Tiêu Đại thần:
Tần Khanh: “Thưa ông Tiêu, ông phải thay nước hồ cá, cá bên trong sắp chết rồi.”
Tiêu Tự Trần: “Vì sao?”
Tần Khanh vẫn chưa hiểu.
Tiêu Tự Trần: “Tại sao phải thay nước?”
Tần Khanh nghi ngờ: “Không thay nước cá sẽ chết.”
Tiêu Tự Trần hất cằm: “Em sống ở địa cầu này bao nhiêu năm nay, cũng đâu thấy em thay qua địa cầu mới mà vẫn sống được.”
Tần Khanh nheo mắt. Đây gọi là nuôi cá sao? Lại giống như giết cá thì có. Cô chẳng hiểu tại sao mình lại đồng ý làm phụ tá cho anh, có vẻ như anh không cho cô quyền từ chối…