
Nữ Pháp Y Huấn Phu
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, NP
Editor: Hiwari
Giới thiệu: Chuyện kể về một nữ thiên tài nổi bật trong lĩnh vực pháp y, sau khi xuyên qua thời gian lại thành một thứ nữ nhỏ bé không được yêu thương tại Trình phủ. Phụ thân lạnh nhạt, mẹ kế âm thầm hãm hại, và trưởng tỷ thì độc ác, trong khi di nương - mẹ của nữ chính lại tỏ ra yếu đuối. Ngay ngày đầu khi vừa xuyên qua, cô đã bị những người được gọi là gia đình gán cho tội danh ‘cố ý đả thương người khác’ và bị đuổi đi, với danh nghĩa là đi tĩnh dưỡng tại trang viên. Một người cuồng y học như Trần Mặc cũng không thể không nhíu mày, nhưng không sao, chỉ cần tiếp tục công việc của mình là được! Từ đó, Trần đại phu nổi danh thiên hạ ra đời, kết hợp cùng với vị thần thám mĩ nam, trở thành nữ pháp y hàng đầu, vừa phá án vừa gây chốn đào hoa!
Nâng cao sức mạnh qua những quan hệ lợi ích và dựa vào thực lực khiến mọi người phải thán phục. Khi cô quay trở lại kinh đô, phụ thân nịnh nọt, mẹ cả dè chừng, trưởng tỷ thì thầm đố kị, và những âm mưu thủ đoạn dần dần xuất hiện. Từ những âm mưu hôm nay cho đến quỷ kế ngày mai, cuối cùng thì cô cần phải làm gì để có thể an ổn mà nghiên cứu y học đây?
Đoạn ngắn 1: “Tiểu Mặc, ta thích nàng,” bạn mỹ nam nào đó thổ lộ với Trần Mặc trong một trạng thái vừa xấu hổ vừa háo hức. “À,” Trần Mặc vẫn tiếp tục biểu cảm lạnh lùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bạn nam lõa thể trên bàn. “Nàng! Rốt cục nàng có nghe không vậy? Sao lại nhìn chằm chằm nam nhân khác như vậy chứ? Trong mắt nàng còn có ta không!” Bạn mỹ nam chờ đợi phản ứng từ Trần Mặc nhưng chỉ nhận lại sự im lặng, bắt đầu cảm thấy bực bội muốn lật bàn. Trần Mặc ngẩng đầu, “Vậy ngươi cũng cởi hết rồi nằm lên đây, tôi cũng sẽ nhìn anh chăm chú.” Sắc mặt của bạn mỹ nam bỗng trở nên trắng bệt và lập tức bỏ chạy. Trần Mặc thu hồi ánh mắt, tiếp tục công việc giải phẫu thi thể của mình.
Đoạn ngắn 2: Trên nét mặt lạnh lùng và tuấn tú của Liễu Thừa Phong xuất hiện vẻ hoảng loạn, hắn lén lút nhìn Trần Mặc, thầm thở phào vì có vẻ nàng chưa phát hiện ra điều gì. Nhìn ngã ba trước mặt, hắn đã nghĩ rất lâu mới quyết định đi về phía bên trái. Nét mặt dửng dưng của Trần Mặc cuối cùng cũng không thể duy trì được nữa, “Liễu Thừa Phong, con đường này chúng ta đã đi ba lần rồi!” Liễu Thừa Phong: Ta, ta, ta chỉ muốn ở bên nàng lâu hơn một chút. Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ lâu, một người trí tuệ vô song nổi danh thiên hạ như Liễu Thừa Phong lại là một người mù đường. Trần Mặc liếc mắt khinh bỉ: lý do này ngươi đã dùng 108 lần! Nhanh lên, nếu không sẽ bỏ lỡ thời điểm vàng để khám nghiệm tử thi.” Nói xong, cô liền sải bước tiến về phía trước, không thèm để ý đến bạn mỹ nam đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh. “Ai, chờ ta với!” Liễu Thừa Phong nhanh chóng đuổi theo, nếu để hắn đi một mình thì không biết bao giờ mới đến được hiện trường vụ án.