- Mừng cô tỉnh dậy !!
- Ơ , mình không còn bị xích nữa .
- Tạm thời ta sẽ giam lỏng cô .
- Heee . Tên bỉ ổi Nhạc Hải Phong tiếp chiêu đê .
- Hừm , cô là người đầu tiên và là người duy nhất thất lễ với ta đó .
''Vân Cát Song Công''
- A......
Lương Liễu không thể dùng tay vì nó vẫn còn đau .
- Cô không thể tấn công ta được đâu . Hãy tự lo cho mình trước đi .
- Cứ đợi đấy , lần này ta tha cho ngươi . Sẽ không có lần sau đâu .
- Cô thật bướng bỉnh .
- Ý gì đây ?
- Ta đã phải hi sinh một cái nháy mắt để có thể về cứu cô kịp thời vậy mà một tiếng 'cảm ơn' cũng không có .
- Ta sẽ không cảm ơn ngươi đâu , đừng nằm mơ giữa ban ngày nhé đồ ngốc .
Hải Phong cười gian xảo .
- Cô mới là kẻ ngốc đó , mau nhìn ra ngoài đi , giờ là ban đêm .
- Há .... đã là đêm rồi sao ?
- A hahahaha . Hãy xem lại cô đi , cứ như là '' Con nai vàng ngơ ngác '' vậy .
- Gì chứ , đó là tại ngươi không cho ta ra ngoài trời chứ bộ .
Hải Phong đứng phắt dậy , chống tay xuống bàn , vươn người về phía Lương Liễu . Lúc này , hai khuân mặt đang sát nhau tới nỗi mũi chạm mũi .
- Giờ là gì đây ? Cô , đang trách ta sao ? Cô thật đúng là kẻ ngốc nên mới nói vậy để ta có thể phạt cô .
- Sao ....sao chứ ? Ngươi ....đang nói gì vậy ?
- Nè , tiểu bảo bối ngốc , có lẽ nào cô cố tình như vậy để được ta trừng phạt ? Nói đi , cô muốn ta phạt cô như thế nào ?
- Sao cơ ? Ngươi bị khùng hả ? Ta không phải tiểu bảo bối của ngươi , ta không phải là gì của ngươi hết . Tránh xa ta ra .
Lương Liễu tức giận , lùi ra xa Hải Phong . Trên mặt Hải Phong lúc này là nụ cười gian xảo . Chàng tiến đến gần Lương Liễu .
HÃY CÙNG MÌNH THEO DÕI DIỄN BIẾN CỦA CÂU TRUYỆN Ở CHƯƠNG TIẾP THEO NHÉ !!!
--- Hết chương 5 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nụ Hôn Đầu Tiên Của Em Đã Được Định Sẵn Là Dành Cho Anh Rồi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!