
Nỗi Niềm UKE Xấu
Giới thiệu truyện
Thực tế, con người luôn có xu hướng tìm kiếm cái đẹp. Có thể nói là chúng ta thường đánh giá qua vẻ bề ngoài, nhất là trong một xã hội đang phát triển như hiện nay, định nghĩa về cái đẹp trở nên phong phú, tinh tế và khắt khe hơn bao giờ hết. Chính vì lý do này, cho dù là cùng một hành động hay tình huống giống nhau, nếu nhân vật xuất hiện có ngoại hình ưa nhìn, mọi người sẽ tự nhiên thiên về phía người đó. Hãy thử nghĩ về điều này: một cô gái bình thường, hoặc thậm chí có thể gọi là xấu xí, và một cô gái đáng yêu cùng làm nũng, bạn sẽ nghiêng về ai? Câu trả lời có vẻ rõ ràng, phải không? Tương tự như vậy, nếu bạn nhận ra một người đàn ông có xu hướng tình dục khác biệt nhưng lại sở hữu ngoại hình "đẹp trai", hai người đàn ông cùng nhau sẽ tạo ra một "cảnh đẹp ý vui". Ngược lại, có thể bạn sẽ chỉ trích rằng "xấu vậy mà lại làm gay"...
Tính hướng tình dục không phải là sự lựa chọn của bản thân, mà là do số phận, khi bạn sinh ra với giới tính sinh học và xu hướng không hòa hợp, đó cũng không hoàn toàn là lỗi của bạn. Có lẽ, nguyên nhân chỉ đơn giản là ngoại hình của bạn không đủ để người khác bỏ qua những khiếm khuyết của mình. Nhân vật chính trong câu chuyện này cũng không may mắn như thế. Với ngoại hình không nổi bật và giọng nói "chua" đặc trưng của miền Trung, nó thường gây khó chịu cho người khác. Là uke, nhưng từ nhỏ đến giờ, nó chưa bao giờ nhận được một ánh nhìn trìu mến từ bất kỳ thằng seme nào (kể cả các uke khác). Ngược lại, những ánh nhìn khiếp đảm trước vẻ ngoài “khủng khiếp” của nó thì quá dư thừa. Không cần người khác nhận xét, nó tự soi gương và đã không ít lần choáng váng với diện mạo của mình. Khuôn mặt bành to, mũi tẹt xấu xí, đôi mắt nhỏ xíu điển hình của người châu Á, và cái miệng thì chành bành… Thật là bất công khi ông trời "nặn" ra nó là gay mà lại không ban cho chút “đẹp” nào.
Chắc hẳn vì những khuyết điểm này mà nó gần như không có bạn bè bên cạnh. Còn bạn trai ư? Thực sự, nó cũng chẳng hiểu từ này nghĩa là gì. Đó dường như là một điều gì rất xa xỉ mà nó không bao giờ có được. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đều có “kẻ đưa, người đón”, nó vẫn lủi thủi một mình, đơn độc. Đôi khi, cảm thấy tủi thân, nó đã khóc một mình, nhưng nước mắt cũng nhanh chóng trở nên chán chường, vì vậy trái tim nó cũng dần trở nên lạnh lùng. Xã hội xa lánh nó vì gương mặt “quỷ”, nhưng gia đình lại là những người luôn chấp nhận nó. Đó như một sự an ủi, một đặc ân duy nhất mà ông trời "bố thí" cho nó.
Dĩ nhiên, đây không phải là câu chuyện bi thảm về một cuộc đời đầy đau khổ của một "uke xấu", mà đúng hơn là một câu chuyện lãng mạn tràn đầy mơ mộng và hy vọng của kẻ trót mang kiếp gay xấu…