
Nơi Cuối Cầu Vồng
Giới thiệu truyện
Hai người bạn thân thiết Alex và Rosie đã bắt đầu trao đổi những bức thư từ khi họ mới bảy tuổi. Những bức thư đó ghi lại mọi cung bậc cảm xúc trong cuộc sống của họ, từ những câu chuyện về con chó cưng của Alex cho đến những nhận xét dí dỏm về cô Casey với chiếc mũi to xấu xí... Thời thơ ấu ngọt ngào trôi qua, cho đến khi những cảm xúc tuổi teen bắt đầu chớm nở ở độ tuổi mười lăm, mười sáu, tất cả đều được lưu giữ trong những lá thư được giấu kín dưới hộc bàn lớp học. Tuy nhiên, mọi thứ đột ngột thay đổi khi cha Alex được thăng chức, buộc cậu phải theo gia đình chuyển tới Boston, xa rời Rosie và những kỷ niệm êm đềm. Không thể quên được tình bạn và tình yêu của mình, Rosie quyết tâm đến Mỹ để gặp lại Alex. Nhưng trong bữa tiệc sinh nhật trước khi lên đường, sau khi say sưa quá mức, Rosie đã vô tình có thai, khiến cho mọi kế hoạch phải dừng lại. Cô chấp nhận sống tiếp tại Ai Len, nuôi dưỡng cô con gái nhỏ trong khi Alex và những người bạn khác đang tận hưởng cuộc sống sinh viên. Dù vậy, Alex chưa bao giờ quên Rosie; họ vẫn duy trì liên lạc qua những lá thư tay, email hay các cuộc trò chuyện trực tuyến. Cuộc sống vẫn tiếp diễn và cả Rosie lẫn Alex lần lượt lập gia đình, trải qua những thăng trầm của cuộc sống, và cùng nhau nhắc nhớ rằng tình yêu nảy nở từ thuở nhỏ đã tồn tại, âm ỉ trong lòng suốt hơn bốn mươi năm, vẫn chờ họ ở nơi cuối cầu vồng.
"Nơi cuối cầu vòng" là một tác phẩm được cấu thành từ những lá thư, những cuộc trò chuyện và bưu thiếp mà các nhân vật trao đổi với nhau qua những thập kỷ. Cuốn tiểu thuyết này đã giúp Cecelia Ahern trở thành một tác giả bán chạy toàn cầu và mang về cho cô giải thưởng German Corine Award vào năm 2005.
“…. Có gì đó rất kỳ lạ đang xảy ra với cuộc đời em, Stephanie ạ. Em có một người bạn trai yêu em và em cũng yêu anh ấy, em sắp làm việc ở một khách sạn trong mơ, Katie thật xinh xắn và khoẻ mạnh và ngộ nghĩnh, và cuối cùng em đã cảm thấy mình là một bà mẹ tốt. Em thấy hạnh phúc. Em muốn tận hưởng cảm giác này và say sưa với vận may của mình, nhưng có gì đó ở sâu thẳm trong em cứ không yên thế nào ấy. Có một giọng nói thì thầm với em “Mọi sự quá hoàn hảo”. Gần như cảm giác về sự bình lặng trước cơn bão vậy. Có phải đây là cách một cuộc đời bình thường cần phải thế không? Vì em đã quen với các tấn bi kịch rồi. Em đã quen với những thứ từ chối đi vào đúng con đường của em. Em đã quen với việc phải vật lộn, rên rỉ và khóc than trên chặng đường đi đến một cái gì đó không chính xác là cái em muốn mà chỉ đơn giản là cái diễn ra. Đây không phải là cái sẽ “diễn ra”, đây là sự hoàn hảo, chính xác là cái em muốn. Em muốn được ai đó yêu, em muốn Katie ngừng phân vân tự hỏi có phải là lỗi của nó không khi nó không có bố như tất cả những đứa trẻ khác, em muốn cảm thấy rằng hai bọn em không chỉ thuộc về nhau mà trên đời này còn có người khác chấp nhận bọn em trong đời anh ta nữa, em đã muốn thấy mình quan trọng, em đã muốn cảm thấy mình là ai đó, em đã muốn rằng nếu em gọi điện báo nghỉ ốm thì người ta sẽ nhớ em. Em đã muốn không thấy tủi thân nữa, và em đã có được những điều đó. Mọi sự đang thật tuyệt vời. Em thật sự đang cảm thấy mình thật tuyệt vời và em không hoàn toàn quen với việc đó lắm. Đây là một Rosie Dunne mới. Một Rosie trẻ và bối rối đã ra đi rồi. Phần hai của cuộc đời em giờ đây sẽ bắt đầu….” (Trích “Nơi cuối cầu vòng”)
“Thêm một cuốn tiểu thuyết quyến rũ nữa của Cecelia Ahern. Một câu chuyện thú vị về đôi bạn từ thời thơ ấu, cùng tất cả định mệnh đã trêu ngươi chuyện tình của họ.” – HarperCollins Publishers
“Một cuốn sách làm ấm lòng người” – Heat
“Những câu chuyện tình yêu mà Cecelia Ahern kể luôn được xuất bản với số lượng khổng lồ ở Ailen, Anh và trên khắp thế giới. Bởi vì chúng quá tuyệt vời.” - Guardian
.....................
"Nơi cuối cầu vòng" và những bức thư đọc lén. Một tác phẩm văn học dài hình như là trên 400 trang đã ngốn mất của tôi 02 ngày để đọc một cách ngấu nghiến. Và tôi nghĩ khoảng thời gian ấy (2 ngày) dài đúng bằng thời gian tác giả bỏ ra để viết bản thảo của cuốn truyện này. "Nơi cuối cầu vòng" (Where rainbows end, còn được biết đến với tên "Rosie Dunne", "Love, Rosie") của tác giả Cecelia Ahern (tác giả cuốn "PS, I love you") là một chuỗi có trật tự các lá thư, tin nhắn, emails của nữ nhân vật chính Rosie Dunne suốt 50 năm cuộc đời của cô.
Tôi không thể dùng những từ ngữ mỹ miều dạng như tuyệt vời, kinh điển, không chê vào đâu được để miêu tả tác phẩm này. Có lẽ từ ngữ phù hợp nhất trong vốn từ ngữ ít ỏi của tôi là nó “khá lôi cuốn” (bằng chứng là tôi đã đọc xong trong chỉ có 2 ngày). Giống như khi bạn vô tình vớ phải một cuốn nhật ký hay một đống thư từ của người lạ, hoặc bạn sẽ tự nhắc mình “đó là chuyện riêng của họ không nên đọc”, hoặc bạn sẽ đọc chúng một cách ngấu nghiến hơn bao giờ hết. Tôi đã đọc “Nơi cuối cầu vòng” như thế, hết lá thư này đến là thư khác với một sự tò mò khó tả. Và khi đọc đến lá thư cuối cùng, tôi thở phào và tự nhủ “cuối cùng cũng đã hết rồi”. Bạn có hiểu không? Bạn đang đọc một đống thư từ, tin nhắn của một người bạn không rõ là ai, tính cách như thế nào, số phận của họ chỉ là những đoạn chấp vá qua từng lá thư… Nội dung truyện lãng mạn và đơn giản. Y như khi bạn coi một bộ phim Hàn Quốc. Xem tập đầu, tập cuối và vài ba tập giữa, bạn đã biết hết nội dung. Và bạn thật ra chẳng bỏ qua thứ gì trong những phần bạn không xem tới, vì chúng chẳng có gì đáng xem cả…
Câu chuyện nói về tình yêu và tình bạn của Rosie và Alex, một đôi bạn đã bên nhau từ thời thơ ấu. Chỉ vì những trò đùa của số phận mà họ không thể đến với nhau cho đến khi gặp lại ở “Nơi cuối cầu vòng”. Lí do tại sao tôi nghĩ Cecelia Ahern chỉ mất có 2 ngày để viết tác phẩm này là bởi xuyên suốt toàn bộ 400 trang truyện, tác giả không hề cần phải xây dựng hình ảnh của nhân vật nào cả. Nhân vật chính, Rosie Dunne, chỉ được biết qua những sự kiện trong đời cô, không có một dòng nào mô tả cô đã vượt qua những sự kiện đó như thế nào. Điều quan trọng nhất sau khi đọc xong câu chuyện là tôi không hiểu tại sao có người lại hành động như vậy. Tôi không biết Rosie là cô gái như thế nào mà lại hành động như vậy. Ngay cả anh chàng Alex, một con người thành đạt, cũng mắc kẹt trong trò đùa của số phận. Rõ ràng, việc bỏ mặc số phận là điều bình thường, nhưng thật khó hiểu khi các nhân vật trong tác phẩm văn học lại thiếu đi những cá tính nhất định. Nếu giả định hai nhân vật chính của “Nơi cuối cầu vòng” cũng có nội tâm thú vị như vậy, thì chính Cecelia Ahern đã xóa bỏ chúng, khiến tôi – cũng như những độc giả khác – không thể hình dung ra được nữa.
Thêm một điều nữa sẽ khiến những độc giả khó tính có thể "phát điên" với sự cẩu thả của tác giả và ê-kíp biên soạn. Những chi tiết phi lý, như Rosie có con khi 18 tuổi nhưng khi cô 36 thì con gái mới 16; hoặc Alex học Y tại Harvard năm 18 tuổi và 4 năm sau đã thành bác sĩ, những chi tiết này càng khiến tôi tin rằng Cecelia đã viết tác phẩm này trong chỉ 2 ngày. Tác giả dường như không tìm hiểu một cách nghiêm túc về lịch sử, giáo dục hay các khía cạnh phát triển khoa học kỹ thuật khi tạo nên câu chuyện này.
Điều đáng khen ngợi nhất trong tác phẩm là lối viết của tác giả. Bằng những lá thư, đoạn chat và chính những lá thư, đoạn chat đó, độc giả được dẫn dắt xuyên suốt cuộc đời của hai nhân vật. Lối hành văn mới mẻ này đã thu hút được rất nhiều độc giả. Cá nhân tôi thích những tác phẩm văn học mà khi đọc, hình ảnh nhân vật nổi lên trong tâm trí tôi, và khi tình cờ thấy bộ phim chuyển thể, tôi sẽ mỉm cười khi thấy nhân vật trong phim đúng y chang như trong sách, như cô bé Jean Louise "Scout" Finch trong “Giết chết con chim nhại” (To Kill a Mockingbird - Harper Lee). Tôi biết có thể sẽ có người cười nhạo tôi vì sự so sánh này, nhưng tôi đã bắt đầu đọc “Nơi cuối cầu vòng” từ những lời tâng bốc của nó, như thể nó không thua kém bất kỳ một tác phẩm kinh điển nào…”