
Nỗi Buồn Đẹp Nhất
Giới thiệu truyện
Vào một ngày nọ, cô hỏi anh: “Nỗi buồn có màu gì?” Anh đáp: “Nỗi buồn có màu hồng nhạt.” Cô không hiểu, và anh cũng không giải thích thêm. Dù đã trôi qua một khoảng thời gian dài, cô vẫn cảm thấy mọi chuyện mới như hôm qua. Hai năm kể từ khi anh quyết định rời xa cô để theo đuổi lý tưởng quan trọng nhất trong đời, cô nhận ra rằng tình yêu giữa họ chỉ đơn thuần là một trò tiêu khiển đối với anh. Anh xem nó như cách để giết thời gian, trong khi cô ngốc nghếch coi đó là điều không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
Cô và anh vô tình gặp nhau tại trạm xe buýt số năm vào một buổi sáng của mùa chuyển giao giữa xuân và hè. Những cơn mưa bên ngoài đập vào ô kính, tạo nên những vệt tròn trắng xóa lung linh. Duyên số đã dẫn anh quay lại bên cô, để rồi họ yêu nhau, cùng nhau tạo ra những khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Cô từng mơ tưởng rằng anh chính là nửa kia của cuộc đời mình, và cô hy vọng rằng chỉ cần thêm thời gian, cả hai sẽ cùng nhau xây dựng một tổ ấm.
Trong khoảnh khắc bình yên, anh đứng phía sau, ôm lấy cô, hai người cùng nhìn ra chân trời rực rỡ. Nhưng rồi, đến ngày anh ra đi, cô không thể tin vào những gì mình chứng kiến. Anh và người con gái kia tay trong tay, tươi cười vui vẻ, ríu rít trò chuyện ở sân bay. Cô chạy đến, chỉ để có thể nhìn anh thêm một chút, và hỏi được một câu duy nhất: “Anh nói màu hồng có đẹp không?” Anh nhìn sâu vào mắt cô, trong ánh nhìn đó có một cảm xúc không thể diễn tả thành lời. Anh trả lời: “Màu hồng đẹp nhất.” Kể từ đó, cô giữ mãi cái đẹp ấy trong suốt hai năm, không bao giờ quên anh, và cũng không bao giờ tự hỏi ý nghĩa của cái đẹp đó là gì.