
Niệm Bồ Công Anh
Giới thiệu truyện
Kình Long Đảo thệ liệt chi nhị
Thể loại: Ngôn Tình, cổ trang, võ hiệp, hài hước…
Rating: 15+
Đây là một tác phẩm hoàn toàn mang đậm bản sắc Việt Nam, không hề bắt nguồn từ Trung Quốc.
Khi lần đầu gặp gỡ, nàng như một sinh vật mềm mại, dễ thương, với hình dáng tròn tròn và làn da trắng muốt, khiến ai cũng muốn ôm chầm. Ôm vào lòng mà lại không muốn buông ra. Đôi mắt to tròn ươn ướt của nàng chăm chú nhìn hắn, như muốn thể hiện những tâm sự khó nói.
“Ngự ca ca, sau này đại ca sẽ không bắt nạt ta nữa chứ?” nàng nhìn hắn với vẻ uỷ khuất, đáng yêu vô hạn.
“Sau này Ngự ca ca sẽ bảo vệ Băng Nhi, không ai dám khi dễ Băng Nhi nữa…” Hắn mỉm cười trìu mến nhìn nàng, cô bé nhỏ nhắn như một tiểu bạch thỏ tỏa sáng nụ cười trong lòng hắn.
“Ngự ca ca tốt nhất, Băng Nhi thích Ngự ca ca…”
“Ta cũng thích Băng Nhi,” hắn trả lời với nụ cười có phần tím tái. Đã từ lâu hắn không thể cười, lúc này bối rối không biết làm sao để tỏ bày.
“Ngự ca ca cười thật đẹp, Băng Nhi quyết định phải gả cho một nam nhân đẹp hơn đại ca. Ngự ca ca cười tuyệt đẹp… đẹp gấp trăm lần đại ca.” Đôi bàn tay nhỏ nhắn ngây thơ của nàng đưa lên xoa mặt hắn, khiến hắn cảm thấy như có dòng nước dịu nhẹ lướt qua môi.
Bờ môi anh đào của nàng mang hương vị ngọt ngào tựa hồ lô, vừa chạm vào môi hắn bên ngoài, lại vừa thấm vào lòng hắn một cách sâu sắc. Băng Nhi, tiểu thiếu chủ lạnh lùng, lại có thể khiến hắn xao xuyến dù nàng chỉ mới là một cô bé năm tuổi. Hắn sẽ phải làm sao sau này?
“Không Ngự ca ca đừng đi, Băng Nhi muốn theo Ngự ca ca….” Nàng vừa khóc vừa nũng nịu đòi theo hắn.
“Băng Nhi ngoan, Ngự ca ca phải đi có việc, sau này sẽ quay lại với Băng Nhi.”
“Băng Nhi không muốn Ngự ca ca đi. Nếu Ngự ca ca đi Ngự ca ca nhớ Băng Nhi thì biết làm sao?” Nàng thút thít, đôi mắt to tròn đầy nước nhìn hắn, khiến lòng hắn quặn thắt.
“Băng Nhi ngoan, nghe Ngự ca ca nói. Khi nào nhớ ta hãy tìm một bông bồ công anh đã kết hạt, thổi bay theo gió, chúng sẽ thay Băng Nhi đến bên Ngự ca ca.”
“Thật không?”
“Thật, vì ở thảo nguyên nơi Ngự ca ca ở là quê hương của bồ công anh. Hạt bồ công anh sẽ theo gió về đến thảo nguyên, thay Băng Nhi ở bên Ngự ca ca.”
Và rồi, năm năm trôi qua... “Băng Nhi sao muội lại ở đây?”
“Băng Nhi muốn theo Ngự ca ca đến quê hương của bồ công anh. Ta muốn ở bên cạnh Ngự ca ca, không cần nhờ đến hạt bồ công anh theo gió nữa.” Nàng, với ánh mắt vẫn long lanh như thuở nào, kiên quyết nhìn hắn.
“Nhưng bá phụ và bá mẫu sẽ lo lắng.”
“Ngự ca ca ghét Băng Nhi rồi sao?”
“Không, ta vẫn rất thích Băng Nhi.” Hắn ôm nàng vào lòng, thở dài. Dù trong lòng cảm thấy vô phương phản kháng trước sự đáng yêu của nàng, hắn cũng nhận ra rằng bản thân như hạt bồ công anh, chỉ còn biết mặc gió cuốn đi.
“Cha nương, Băng Nhi không muốn trở về… Ngự ca ca giúp Băng Nhi với.” Nàng cầu cứu, ánh mắt đầy hy vọng.
Hắn hiểu mình nên phải làm gì, mặc dù không muốn xa nàng, nhưng nếu để nàng bên cạnh lâu thêm, chắc chắn hắn sẽ gặp rắc rối. Hắn hy vọng có thể đợi thêm một thời gian nữa, cho nàng lớn thêm chút xíu, vì trái non thì cuối cùng cũng sẽ không còn ngon nữa.
“Băng Nhi ngoan, cố đợi thêm một thời gian nữa, Ngự ca ca sẽ đến đón muội. Lúc đó sẽ không ai bắt chúng ta phải xa nhau nữa.”
“Là khi nào?”
“Khi hoa tuyết rơi lần thứ mười sáu trong đời nàng, ta sẽ đến.”
“Ngự ca ca bảo trọng… Băng Nhi sẽ thường xuyên thổi hạt bồ công anh đến bên huynh. Huynh phải mau đến đón muội, nếu không Kình Long Đảo bồ công anh sẽ tuyệt chủng đấy.” Nàng đứng dậy, nước mắt lưng tròng, hối hả nhìn theo chiếc xe ngựa đang rời xa.
“Băng Nhi, ta đã nói khi hoa tuyết rơi lần thứ mười sáu trong đời nàng, ta sẽ đến đón nàng về lại thảo nguyên. Không phải ta không gặp nàng trong những năm tháng sau đó, nàng vẫn thật ngây thơ, ta sao có thể để nàng một mình cho kẻ khác cướp đi chứ…”
“Đoan Mộc Huyền Ngự, ngươi mà đụng đến muội muội của ta, cho dù là nghĩa huynh của ta cũng giết…”
“Ngươi đủ khả năng sao?”
“Huynh nghĩ võ công ta kém huynh?”
“Không, mà là muội muội của ngươi, sẽ xử ngươi trước khi ngươi chạm đến ta…”
“Huynh… huynh là đồ yêu quái thành tinh, yêu nghiệt dùng mĩ nam kế mê hoặc muội muội của ta... ta không phục… không phục…”