
Những Mùa Hoa Mãi Nở
Giới thiệu truyện
Trong suốt quãng thời gian sống, tôi đã không ngừng tìm kiếm những truyền thuyết về tình yêu, khám phá qua các loài hoa mà tôi yêu thích, như một ngọn lửa le lói trong tâm hồn tôi về những câu chuyện tình yêu bất diệt. Tôi mang theo giấc mơ giản dị ấy dọc những con đường, và đã gặp gỡ hàng loạt câu chuyện đầy đau thương, ngọt ngào, bi ai và hạnh phúc… Tại những nơi đó, mọi thứ được dệt nên từ những huyền thoại kỳ diệu, nhưng tôi luôn tin tưởng vào những thông điệp mà các loài hoa gửi gắm. Cậu ấy曾 từng hỏi tôi tại sao lại ngốc nghếch tin vào những điều thiếu căn cứ như vậy. Khi đó, tôi đã không thể trả lời, vì cậu ấy không hiểu được cảm giác mất niềm tin, hay cái giá của việc buông bỏ một tình yêu thầm lặng. Tôi đã chọn cho mình việc tin tưởng vào những điều vô hình hơn là từ bỏ tất cả niềm tin. Nhưng cũng chính vì sự im lặng đó, tôi đã không nhận ra rằng cậu ấy âm thầm dành cho tôi một niềm tin kiên cố về tình yêu, một tình yêu trường tồn, vĩnh cửu. Rất lâu, rất lâu sau này, tôi mới thấu hiểu rằng, niềm tin mà tôi tìm thấy chỉ là thứ tôi cố chấp bám víu vào để không lạc lối giữa cuộc đời. Cậu ấy đã từng nói, niềm tin chân chính phải được giữ trong trái tim. Và tôi là niềm tin trong tim cậu ấy…
***
“Cậu biết hoa lưu ly không?”
“Loài hoa có màu xanh ấy hả?”
“À, ừm, nó còn được gọi là ‘Forget me not’.”
“Cậu thích chúng chỉ vì cái tên hay ho đó à?”
“Không thích. Mình không thích chúng.”
“Tại sao?”
“Vì lúc chia xa người ta mới nhớ đến loài hoa ấy, ‘Forget me not’.”
“Mình không thích nó bởi vì mình không muốn chia xa bất cứ ai trong đời, không muốn nói một câu trước lúc biệt ly rằng: đừng quên tôi nhé! Như vậy sẽ đau lắm…”